Chương 268: Bất Cần Đời

Tô Hoa Âm bị Mạc Tây Cố đột nhiên bóp cổ thở không được, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm đối phương, như thể đang sợ hãi trước cái chết, nhưng cũng có vẻ không muốn chết như thế này.

Nhìn biểu cảm của Tô Hoa Âm, Mạc Tây Cố, tên lên cơn này cười rộ lên: “Sợ lắm hả? Bà cũng biết sợ?”

Khi nói chuyện, bàn tay anh ta từ từ siết chặt rồi lại siết chặt.

Một lúc sau, Tô Hoa Âm không thở được, vô thức vươn tay đẩy anh ta, nhưng sức mạnh của Mạc Tây Cố bà ta làm sao so được, cuối cùng bà ta chỉ có thể bất lực nhìn chằm chằm, hai chân không ngừng giãy giụa.

“Tô Hoa Âm, bà biết cảm giác ngạt thở là như thế nào không? Cảm giác này có phải rất ghê gớm, lúc đó mẹ tôi là chết như thế này, tôi cũng để bà ném thử mùi vị nó ra sao.”

Tay anh ta càng lúc siết càng chặt thêm, sắc mặt Tô Hoa Âm cũng dần dần chuyển từ đỏ sang tím, vừa lúc bà ta sắp ngoẻo, Mạc Tây Cố liền ném bà ta ra, bà ta ngã vào góc ghế sô pha: “Khụ, khụ”

Sau khi Tô Hoa Âm không còn bị kìm chế, bà ta thở hồng hộc, tay ôm cổ họng đau đớn của mình.

Mạc Tây Cố không biết đã châm điếu thuốc từ lúc nào: “Vì bà, mẹ tôi chết, người tôi yêu cũng đi rồi, Tô Hoa Âm, tôi sẽ không để bà chết, tôi muốn bà sống không bằng chết, Tô Tích Tuyết có loại kết cục này đã rất hời cho bà rồi. Bà muốn tìm tôi nói chuyến bồi thường cho Tô Tích Tuyết, nằm mơ đi. Nếu như không phải tại hai mẹ con các người, bây giờ tôi và Tích Tích cũng sẽ không biến thành như vậy. Cho nên sau này đừng có xuất hiện trước mặt tôi, nếu không tôi không biết sẽ làm ra chuyện gì đâu.”

Nói chuyện, Mạc tây Cố cúi xuống nhặt cuốn sổ mình ném xuống, sau đó cầm cuốn sổ đứng dậy, đi về phía cửa, Tô Hoa Âm đã bình tĩnh lại, nhìn thấy vậy liền gầm lên.

“Mạc Tây Cố, đừng ép tôi nói ra ngoài những chuyện xấu của cậu, thế nào thì bây giờ cậu cũng đã cho rằng tôi là người hại chết mẹ cậu, tôi cũng chẳng quan tâm gì nữa rồi, muốn chết thì chúng ta cùng chết.”

Tô Hoa Âm lúc này cũng bất cần đời rồi.

Mạc Tây Cố dừng bước, quay đầu lại với nụ cười khinh thường: “Chuyện xấu của tôi? Chuyện xấu gì? Từng kết hôn với Tô Tích Cầm, sau đó còn ngủ cùng Tô Tích Tuyết sao? Không sao, bà có thể thoải mái nói ra ngoài, tôi cũng chẳng quan tâm mấy cái này lắm.”

Dứt lời, anh ta bước tiếp, Tô Hoa Âm ngã xuống ghê sô pha, bà ta đã không còn con bài nào của Mạc Tây Cố nữa rồi, Mạc Tây Cố cũng đã bất cần tất cả rồi, hoặc có thể anh ta còn hy vọng nhờ vào bàn tay bà ta để phát sóng những chuyện này ra ngoài, không để Bạch Diễn Sâm và Tô Tích Cầm yên ổn.”

...

Buổi tối, Bạch Diễn Sâm đưa hai mẹ con về nhà lớn Bạch gia ăn cơm, vì là thứ bảy, Bạch Thừa Hãn từ cơ quan về nhà, cũng coi như là đoàn tụ cuối tuần.

Khi Bạch Diễn Sâm đưa hai mẹ con về phòng, một bài hát của Michael Jackson vang lên, sau đó bóng một người đàn ông đội mũ đen, áo sơ mi trắng, quần tây đen và chân đi giày da màu đen lao vào tầm mắt của ba người, ba người dừng bước bên cửa.

Theo tiếng nhạc, người này đã thể hiện những bước nhảy cổ điển của Michael Jackson, bước nhảy lớn và màn trình diễn hoàn hảo, đôi mắt của Tô Tích Cầm mở to vì các bước nhảy giống hệt những bước nhảy của Michael Jackson. Nhảy quá giỏi.

Mặc dù Tô Tích Cầm không đu idol, nhưng cô vẫn luôn thích một vũ công duy nhất là Michael Jackson, cô thích điệu nhảy moonwalk, nhảy robot của anh ấy, tóm lại mọi thứ về anh ấy cô đều mê, hiện thực đột nhiên có một người nhảy giống đến như thế, trong lòng cảm thấy hưng phấn vô cùng, hoàn toàn không chịu nổi.

Ngay lập tức vỗ tay và hét lên: " Michael Jackson, là Michael Jackson, nhảy hay lắm".

Túi Sữa Nhỏ biết mẹ thích điệu nhảy này là vì cậu thường thấy mẹ xem video về điệu nhảy này, theo thời gian, cậu cũng bị nhiễm nên khi thấy ai đó nhảy trước mặt mính, cậu sẽ nhảy cẫng lên, từ từ bắt nhịp theo tiết tấu, nhảy cùng người kia, cậu nhóc không biết những động tác cổ điển đó nhưng vẫn có một phong cách nhất định.

Tô Tích Cầm đang đứng, vỗ tay hào hứng và hét lên: “Tuyệt, tuyệt vời, Michael Jackson.”

Bạch Diễn Sâm đứng bên cạnh cô, mây đen bay giữa trán, rất khó chịu.

“Xong rồi, trong nhà lại có thêm hai người hâm mộ cuồng nhiệt của Michael Jackson. Một người thôi đã rất rắc rối rồi, giờ đột nhiên lại có thêm hai người nữa, này càng thêm rắc rối rồi, sau này mỗi ngày đều phải xem điệu nhảy này rồi.” Lời nói này là Lương Tiểu Băng đang ngồi trên ghế sô pha dưới phòng khách nói.

“Mẹ, bố thích nhảy, mẹ xem bố tầm tuổi này rồi vẫn có thể nhảy nữa kia mà, hơn nữa vẫn có thể nhảy điêu luyện thế này, thật là kỳ tích, mẹ cứ để bố nhảy đi mẹ, chỉ cần bố khỏe mạnh, cái gì cũng được.”

Bạch Thừa Hãn đang ngồi an ủi Lương Tiểu Băng.

...

Khi tiếng nhạc dừng lại, vũ công kết thúc điệu nhảy bằng động tác chào mũ cổ điển, Tô Tích Cầm lại hô nhảy lên, nhưng khi nhìn thấy mái tóc bạc, cô choáng váng.

Bạch Diễn Sâm ở một bên quay đầu lại, nhìn thấy người đang hưng phấn sửng sốt, biết cô nhất định rất kinh ngạc, liền đến gần cô nói: "Đây là ông nội."

Tô Tích Cầm nghe thấy từ ông nội, cảm thấy bầu trời cuồn cuộn sấm sét, ông nội? Thật sự không thể tin được rằng ông có thể nhảy lên trình độ này ở tuổi của ông.

“A Diễn, tới đỡ ông.” Đột nhiên giọng nói khó thở kéo Tô Tích Cầm và Bạch Diễn Sâm định thần lại.

“Ông nội, cháu đã nói ông bao lần rồi, ông đã cao tuổi rồi, không thể nhảy nữa.” Bạch Diễn Sâm vừa đi tới, vừa bất lực nói.

Bạch Diễn Sâm đỡ ông đi tới ghế sô pha: “Lão Bạch à, ông coi sức không có, cùng bọn trẻ nhảy loại này làm cái gì chứ?”

Lương Tiểu Băng bưng cốc nước ấm đến gần, ông già vươn bàn tay chai sạn nhận lấy cốc, uống một hơi.

“Cẩm Thiên đưa mẹ con qua đây.” Bạch Diễn Sâm nói với hai mẹ con vẫn đang đứng ngốc ở kia, cậu nhóc ngẩng đầu, kéo Tô Tích Cầm: “Tô Tô, chúng ta qua đó đi mẹ.”

Tô Tích Cầm cuối cùng cũng bình tĩnh lại, sau đó nghĩ đến hành động vừa rồi của mình, sắc mặt cô nhất thời có chút xấu hổ, vừa rồi cô vừa nhảy lên vừa la hét có để lại ý ấn tượng xấu nào không?

Cô cùng Mạc Cẩm Thiên mang theo lo lắng đi tới ghế sofa, sau đó bị Bạch Diễn Sâm kéo ngồi xuống.

“Ông nội, đây là vợ chưa cưới của cháu, tên Tô Tích Cầm, khi chúng cháu đính hôn, ông không có ở đây.”

Kỳ tài khiêu vũ chính là ông nội của Bạch Diễn Sâm, Bạch Chính Kình. Bạch Chính Kình từng tham gia chiến tranh kháng Nhật, là một trong những lãnh đạo cấp cao của đất nước.

Bạch Chính Kình hít một hơi, nhìn Tô Tích Cầm, tuy ánh mắt sắc bén nhưng lại rất nhân hậu, ông ấy mỉm cười nói với Tô Tích Cầm: “Cháu gái, cháu cũng thích Michael Jackson à?"

Tô Tích Cầm gật đầu: “Ông nội, điệu moonwalk mà ông biểu diễn thực sự đỉnh cao. Trước nay cháu chưa từng tận mắt thấy nó bao giờ, hơn nữa ông ở tầm tuổi này vẫn có thể nhảy được mức này, thật sự khiến cháu vô cùng kinh ngạc.”

“Đúng vậy ạ, ông cố, ông nhảy giống hệt điệu Michael Jackson biểu diễn trên TV. Tuyệt lắm ạ.” Đôi mắt to của cậu bé trong veo như nước suối, nháy mắt đồng ý.