Chương 266: Mạc Tây Cố Muốn Kiện Đường Tịch

Tô Tích Cầm đang định tiếp tục hoàn thiện bản thảo thiết kế của Bác Đạt ở nhà vào thứ bảy, và cô dự định hoàn thành nó vào thứ hai, Bạch Diễn Sâm không có đến văn phòng vào cuối tuần, có anh ở nhà, anh có thể giúp cô chăm sóc Túi Sữa Nhỏ. vì vậy cô có thể cảm thấy an tâm khi thiết kế bản thảo.

Buổi sáng, cậu đến trường tham gia trận đấu của đội bóng rổ, buổi chiều Bạch Diễn Sâm đón cậu về, vì Tô Tích Cầm không thể bị quấy rầy vào buổi chiều nên Bạch Diễn Sâm đã đưa cậu bé đi bơi.

Tô Tích Cầm cố gắng hết sức để hoàn thiện bản thiết kế, ngày mai Bạch Diễn Sâm phải đi công tác, cô phải trông con trai, cho nên cô không thể hoàn thiện bản thiết kế được.

Vào khoảng bốn giờ chiều, Đường Tịch gọi điện đến, cô ấy nói rằng Mạc Tây Cố muốn kiện cô ấy vì Tô Tích Tuyết đã mất đi đứa nhỏ, Tô Tích Cầm cau mày.

Sau đó Tô Tích Cầm gọi cho Mạc Tây Cố.

Lúc này Mạc Tây Cố đang bơi ở trong bể bơi, người phục vụ cầm điện thoại di động đi tới: "Mạc tổng, anh có điện thoại."

Mạc Tây Cố lên khỏi mặt nước, sau đó đi lên, quấn một chiếc khăn tắm, rồi nhận điện thoại từ trong tay người phục vụ.

“Alo.” Anh ta vừa đi vừa lau vết nước ở trên trán.

"Mạc Tây Cố, anh có bằng chứng để kiện Đường Tịch sao?"

"Đứa trẻ không còn chính là bằng chứng."

"Mạc Tây Cố, tôi biết anh kiện Đường Tịch chính là bởi vì tôi, có cần thiết không? Mọi chuyện đều đã qua hết rồi, anh đừng lại vì chuyện tôi không nói những chuyện mà Tô Tích Tuyết đã làm với anh mà tức giận rồi làm ra mấy chuyện vô vị này nữa. "

"Những chuyện vô vị mà mấy người nói, trong mắt tôi lại rất có ý tứ."

"Mạc Tây Cố, anh đừng nghĩ rằng tôi không biết, rõ ràng là chính anh động thủ khiến đứa bé mất đi."

Mạc Tây Cố dừng một chút: "Cô có thể đưa ra chứng cứ." Anh ta nói.

"Nếu như anh khăng khăng làm như vậy, tôi sẽ lấy ra chứng cứ, nhưng Mạc Tây Cố, nể tình chúng ta từng là người yêu của nhau ở trong quá khứ, đừng dùng chuyện này để tăng thêm oán hận cho đối phương, để lại cho đối phương một hồi ức tốt đẹp không được sao? Tại sao cứ phải gϊếŧ đến anh chết tôi sống như thế này?"

Mạc Tây Cố nhìn về phía xa xăm, ánh mắt không biết đang suy nghĩ cái gì?

Xa xa, chính là Túi Sữa Nhỏ và Bạch Diễn Sâm đang bơi, Bạch Diễn Sâm đang dạy cậu bé bơi, nhìn thân thể bé nhỏ đang phập phồng trong nước, hai mắt Mạc Tây Cố nóng lên, anh ta nhớ rõ Tô Tích Cầm từng nói là ước nguyện lớn nhất của cô là sinh cho anh ta hai đứa con trai, nhưng cuối cùng đứa trẻ cô sinh ra lại không phải là của anh ta.

Anh ta bỏ điện thoại di động bên tai xuống, nhìn chằm chằm vào khoảng không xuất thần.

Mạc Cẩm Thiên chơi mệt nên đang ngồi uống nước trong khu nghỉ ngơi, đột nhiên cảm thấy có một ánh mắt rơi vào trên người cậu, nên cậu liền quay đầu nhìn sang.

Mạc Tây Cố đã mặc quần áo đứng sau lưng cậu, ánh mắt anh ta có chút trầm ngâm nhìn cậu.

Cậu nhíu mày, nhìn nhau một lúc, cậu mới nhắm mắt lại rồi tiếp tục uống cạn ly nước của cậu, nhưng một lát, một bóng đen bao phủ lấy thân thể cậu, sau đó đập vào mắt cậu là một đôi giày da đen bóng.

Cậu nhìn không chớp mắt nhưng vẫn tiếp tục uống ly nước, sao con lại ở đây một mình? ” Đột nhiên, một giọng nói vang lên từ trên đầu.

Mạc Cẩm Thiên vẫn phớt lờ Mạc Tây Cố như trước, Mạc Tây Cố cười lạnh một tiếng: "Cho dù con có rời khỏi nhà họ Mạc, thì bố vẫn là bố của con, gặp được bố thì nên chào hỏi một tiếng!"

“Bây giờ ông mới biết ông là bố tôi sao?” Mạc Cẩm Thiên không mặn không nhạt nói.

Mạc Tây Cố đột nhiên không biết nên lấy tâm trạng như thế nào để đáp lại, anh ta trầm mặc, một lúc sau lại hỏi.

"Bạch Diễn Sâm đối xử với con tốt không?"

Nghe thấy lời này, Mặc Cẩm Thiên lạnh lùng liếc nhìn anh ta một cái: "Đương nhiên so với ông thì tốt hơn nhiều."

Mạc Tây Cố cúi đầu cười nói: "Cho nên hiện tại càng thêm hận bố sao?"

Mạc Cẩm Thiên tức giận uống hai hớp nước, cau mày nói: "Đúng vậy, bởi vì ông đối với Tô Tô không tốt, ông làm Tô Tô buồn, cho nên tôi cũng càng hận ông, ông luôn làm Tô Tô khóc, mấy người phụ nữ ông quen, không có một ai có thể so với Tô Tô cả, đều xấu muốn chết."

Nghe Mạc Cẩm Thiên nói,trên mặt Mạc Tây Cố lộ ra vẻ chán nản, khóe miệng anh ta hiện lên một nụ cười giễu cợt.

"Cho dù là có người có thể so với mẹ con, cũng khiến bố chướng mắt."

Mạc Cẩm Thiên ngẩng đầu nhìn Mạc Tây Cố, đôi mắt to đen nhánh chớp động như sao: “Hiện tại ông hối hận sao?”

Mạc Tây Cố giương mắt nhìn cậu, ánh mắt không rõ hỏi: "Nếu như bố nói bố hối hận rồi, con sẽ vui vẻ sao?"

Mạc Cẩm Thiên nghiêm mặt nói: "Ông hối hận cũng vô dụng, Tô Tô có Bạch Bạch, Bạch Bạch rất thích Tô Tô, con có thể nấu cơm cho tôi với Tô Tô ăn."

Mạc Tây Cố cau mày, lẩm bẩm tự nói: "Quả nhiên là huyết mạch liên thông!"

Mạc Cẩm Thiên cũng không biết anh ta muốn biểu đạt cái gì, nói xong những lời này, cậu cúi đầu uống cạn ly, hớp một ngụm, phát hiện bên trong đã trống rỗng, cậu có chút lúng túng đặt cái ly rỗng xuống bàn bên cạnh.

"Bạch Diễn Sâm đối xử với con tốt không?"

“Đương nhiên, nếu không tốt, tôi nhất định sẽ không để Tô Tô đính hôn với chú ấy.” Ngữ khí Mạc Cẩm Thiên vô cùng bình thản.

Sau đó, cậu lấy một miếng trái cây từ bàn bên cạnh rồi ăn. Mạc Tây Cố đột nhiên nói chuyện với cậu, cậu có chút khó hiểu, cậu đã từng nhìn thấy hận ý trong mắt anh ta.

Lời nói của Mạc Cẩm Thiên đã kí©h thí©ɧ Mạc Tây Cố ở một mức độ nhất định, chỉ trong vài tháng, Bạch Diễn Sâm đã chiếm được trái tim của Mạc Cẩm Thiên, từ hành động của cậu mà nói, chắc chắn cậu rất thích Bạch Diễn Sâm, như vậy anh ta thì sao?

Cho dù anh ta và đứa trẻ không ở cùng nhau, nhưng năm năm qua anh ta vẫn đảm đương vai làm bố, nhưng thái độ của cậu đối với anh ta, lại cho thấy cậu hoàn toàn không có chút tình cảm nào với anh ta.

Anh ta ngoài việc làm tổn thương cậu, thì vẫn là tổn thương cậu đi! Nhìn Mạc Cẩm Thiên, khuôn mặt cậu cơ hồ toàn là bóng dáng Tô Tích Cầm, rất giống rất giống, giống đến mức đôi mắt anh ta phát đau.

Thực ra hành động gây thương tổn của anh ta, đơn giản chỉ là làm thương tổn lên thân thể của Mặc Cẩm Thiên, đây là đặt một nhát dao trên cổ anh ta, mỗi khi anh ta cử động, con dao sẽ cắt vào da thịt anh ta, rất đau.

Mỗi khi đau đớn, anh ta không thể kiểm soát được con người của chính mình và làm ra những hành động gây thương tổn.

Mà những thương tổn này đã ăn sâu vào tim anh ta, cho nên giờ phút này, cho dù anh ta có thay đổi thái độ cũng không thể nào xóa bỏ được những vết thương trong lòng bọn họ.



Khi Bạch Diễn Sâm từ nhà vệ sinh trở lại, anh nhìn thấy Mạc Tây Cố trong bộ quần áo bình thường và Mạc Tây Cố trong bộ quần áo bảo hộ màu xanh nhạt đang ngồi khoanh chân.

Ánh mắt của anh và Mạc Tây Cố chạm nhau, mặt anh không chút biểu cảm đi tới.

Mạc Cẩm Thiên có lẽ là cảm nhận được ánh mắt của Mạc Tây Cố, cậu xoay người nhìn sang, nhìn thấy Bạch Diễn Sâm, cậu sợ Bạch Diễn Sâm nghĩ nhiều, vì vậy cậu bỏ vỏ dưa hấu trong tay xuống, đứng dậy chạy về phía anh.

Tất cả những phản ứng này đều rơi vào trong mắt Mạc Tây Cố, khóe miệng anh ta hiện lên một nụ cười giễu cợt.

“Bạch Bạch, chú đi toilet xong rồi à, còn muốn bơi sao?” Thân thể nhỏ bé nhanh chóng dừng lại trước mặt Bạch Diễn Sâm, cậu ngẩng đầu cái đầu nấm nhỏ của cậu lên, tròn mắt nhìn anh.

Anh cúi đầu, vươn tay sờ sờ đỉnh đầu trơn trượt của cậu: "Cháu còn muốn bơi sao?"

Mạc Cẩm Thiên lắc đầu: "Cháu có chút mệt mỏi, chúng ta trở về đi, Tô Tô ở nhà một mình sẽ rất cô đơn."

"Vậy thì trở về đi."

Khi hai bố con đi bộ trở lại chỗ vừa rồi, không biết Mạc Tây Cố đã rời đi từ lúc nào, nhìn bóng lưng Mạc Tây Cố rời đi, cậu bé có chút buồn rầu nói thầm.

"Ông ấy đột nhiên chạy đến nói chuyện với cháu, cháu nhớ rõ là cho tới tận bây giờ ông ấy cũng không nói chuyện nhiều với cháu như vậy, hôm nay ông ta có chút kỳ quái."

Bạch Diễn Sâm nheo mắt nhìn về phía Mạc Tây Cố rời đi.