Chương 265: Còn Có Một Con Át Chủ Bài Ở Trong Tay

Về phần kết cục của Mạc Tĩnh Hàn, Tô Tích Cầm như thế nào cũng chưa từng nghĩ tới, cho nên trong lòng nhất thời có chút cảm khái, cô ngơ ngác đi lên lầu, đến phòng bệnh của Tô Tích Tuyết, chỉ thấy Tô Hoa Âm cầm điện thoại đi ra ngoài.

Nhìn thấy Tô Tích Cầm, Tô Hoa Âm cau mày: "Cô còn có mặt mũi tới đây sao?"

Mặt Tô Tích Cầm không biểu cảm nói: "Nếu bà đã nói là do bạn tôi đẩy cô ta khiến cô ta bị sảy thai, tôi đương nhiên phải đến xem tình hình rồi."

"Xem tình hình? Đứa nhỏ đã mất rồi, cô còn muốn nhìn cái gì?" Tô Hoa Âm nhìn mặt Tô Tích Cầm, giễu cợt cười hai tiếng.

Tô Tích Cầm mím môi không nói gì, Tô Hoa Âm nhìn cô cười lạnh: "Tô Tích Cầm, cô lo lắng mình phải chịu trách nhiệm đúng không?"

"Nhưng bây giờ con của Tích Tuyết đã không còn nữa, A Cầm, mặc dù trước đây tôi đối xử tệ bạc với cô, nhưng tôi là người đã sinh ra cô, nuôi nấng cô, bây giờ cô hẹn hò với Bạch Diễn Sâm, nên bắt đầu quay ra diễu võ giương oai với tôi sao? Cô làm hại A Tuyết hiện tại mất đi đứa bé, bây giờ tâm tình của con bé còn không ổn định, rất không ổn định, hiện tại cô lại muốn gạt bỏ trách nhiệm, tâm của cô làm từ cái gì vậy? Cô cũng là một người mẹ, cô không biết đối với một người phụ nữ mà nói đứa nhỏ quan trọng như thế nào sao?"

"Nếu cô ta là một người mẹ có trách nhiệm, thì cô ta nên bảo vệ đứa trẻ trong bụng mình thật tốt, mà không phải là đi động tay động chân với người khác khi tức giận".

"Con bé vì cái gì mà phải động tay động chân? Không phải là do cô cùng người khác đi tới trước mặt con bé khoe khoang sao, cô cũng không phải không biết, lấy tính tình kiêu ngạo của con bé, nếu không có người làm con bé khó xử trước, con bé căn bản sẽ không ngu ngốc đến nỗi động tay động chân với người khác trong khi mang thai?"

Tô Tích Cầm biết cho tới bây giờ. dù đúng hay sai thì Tô Hoa Âm đều đổ tất cả lên người cô, cho nên cô cũng không đau lòng lắm, cô cười lạnh nói: “Đúng vậy, tính tình cô ta kiêu ngạo, tính khí của người khác cũng chỉ có thể bị cô ta bắt nạt đúng không! Cô ta nói cô ta ghét tôi, hận không thể đoạt hết tất cả mọi thứ của tôi, nhưng cho tới tận bây giờ trong mắt bà chỉ có cô ta, tôi thật không biết cô ta hận tôi cái gì? Mặc kệ sai hay đúng, trách nhiệm đều là ở tôi. Tôi rất hoài nghi, có phải tôi không phải con ruột của bà hay không, cho nên bà mới có thể đối xử với tôi như vậy?"

Thân hình Tô Hoa Âm cứng đờ, không thể tin được, bà ta kinh ngạc nhìn Tô Tích Cầm, cô thu tất cả biểu tình của bà ta vào mắt, cô cảm thấy thật không có ý nghĩa gì, liền nói.

"Xem ra việc tôi đến đây xem tình hình của cô ta là dư thừa, nhưng đó có phải là trách nhiệm của bạn tôi hay không, tôi sẽ điều tra rõ ràng. Nếu không phải, đừng cố gắng đổ trách nhiệm lên người cô ấy."

Nói xong, Tô Tích Cầm quay người rời đi, đối với Tô Hoa Âm, cô đã không còn chút suy nghĩ xa vời gì nữa.

Hình ảnh hai mẹ con cô tranh cãi lọt vào trong tầm mắt của một người nào đó.



Tô Tích Cầm gọi điện thoại cho Bạch Diễn Sâm, nói với anh rằng cô đang đợi anh ở bãi đậu xe, Bạch Diễn Sâm nói anh lập tức xuống ngay.

Khi xe lái về nhà, Bạch Diễn Sâm cảm giác được cảm xúc của cô không ổn lắm, anh nhẹ nhàng hỏi: "Có phải là nghe thấy điều gì không tốt, rồi cảm thấy khó chịu không?"

Cô quay đầu lại: "Thật ra em cũng đã nghĩ đến tình huống này, nhưng không ngờ lại khó chịu như vậy."

Đối với tình huống của Tô Tích Cầm, Bạch Diễn Sâm cũng không muốn nói lời an ủi gì, mà chuyển chủ đề: "Thật ra, vừa rồi anh có đi hỏi thăm rồi, anh Hình đã dùng các mối quan hệ của anh ấy trong bệnh viện để tra xét tình huống của Tô Tích Tuyết, Tô Tích Tuyết sảy thai không phải do bị va chạm cái gì mà là bởi vì thuốc phá thai còn sót lại trong cơ thể cô ta gây ra."

“Thuốc phá thai?” Tô Tích Cầm nhíu mày.

"Ừm, anh đã để anh Hình làm báo cáo y tế, có bản báo cáo này, chuyện cô ta sảy thai không thể đổ hết trách nhiệm lên trên đầu người khác được."

“Anh nói cô ta sảy thai là do uống thuốc, vậy chẳng lẽ cô ta tự mình uống thuốc sao?” Tô Tích Cầm nói xong ngay lập tức lắc đầu, không thể nào, cô ta hận không thể dùng đứa bé này để trói chặt Mạc Tây Cố, cô ta sẽ không tự mình phá thai.

Đột nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô, cô mở to mắt.

Bạch Diễn Sâm quay đầu lại nhìn thấy biểu cảm của cô, sâu kín nói: "Em nghĩ rằng đó là do Mạc Tây Cố động thủ sao?’’

Tô Tích Cầm quay đầu nhìn về phía Bạch Diễn Sâm, đồng thời cũng bị năng lực dự đoán siêu phàm của anh làm cho giật mình: "Có phải là anh có chứng cứ không?"

"Anh đã nhờ anh Hình giúp anh điều tra, tin rằng sẽ sớm có câu trả lời thôi."

Tô Tích Cầm ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ, vừa rồi mặt trời còn chói chang, nhưng bây giờ sắc trời sắp tối, hình như sắp mưa.

“Thật ra tối hôm qua khi nhận được điện thoại của Tịch Tịch, em đã có nghi ngờ này, nhưng khi thật sự nghe được, em vẫn không thể tin được.” Cô lẩm bẩm.

"Người phụ nữ Tô Tích Tuyết đó đã làm điều mà hầu hết đàn ông bình thường sẽ không thể nào tha thứ, chưa kể trung gian còn có mẹ của em." Bạch Diễn Sâm nói.

Cô quay đầu nhìn anh, Bạch Diễn Sâm nói rất đúng, nghĩ lại năm đó Mạc Tây Cố có thể lấy cô đều là có mục đích, anh ta không có gì là không làm được. Đột nhiên, một cái gì đó hiện lên trong tâm trí của cô, cô liền hỏi.

"Em nhớ có lần anh cùng Tô Tích Tuyết ăn tối, tại sao anh lại ăn cùng cô ta?"

Bạch Diễn Sâm quay đầu lại, trên mặt không có biểu cảm gì: "Phải không? Sao anh lại không nhớ rõ chuyện này?"

"Em nhớ rõ rành mạch, lúc đó em nhìn thấy hai người cùng nhau đi vào nhà ăn, chuyện như vậy anh không có khả năng không nhớ."

Bạch Diễn Sâm ngưng mắt suy tư một lát, sau đó giải thích: "Nếu có, thì đó có thể là một bữa ăn với khách hàng, khách hàng đã đưa cô ta đi cùng, hình như là có chuyện như vậy, lúc đó còn có những khách hàng khác ở đó, trí nhớ của em cũng thật là tốt quá nhỉ."

Thấy anh giải thích như vậy, cô không nói gì nữa mà chỉ nhìn ra ngoài cửa kính xe, bầu trời đầy mây khiến tâm trạng người ta càng trở nên u ám hơn.



Sau khi Tô Tích Tuyết bị sảy thai, cô ta bắt đầu mất bình tĩnh, cô ta nằm trên giường và hét lên một cách giận dữ: "Mẹ, mẹ đi gọi Mạc Tây Cố đến đây đi, con đã không gặp anh ấy kể từ khi bị sảy thai, anh ấy nghĩ rằng không có đứa bé này thì anh ấy có thể thoát khỏi con sao? Không có khả năng, con sẽ không để cho anh ấy có thể dễ chịu như vậy."

Từ khi Tô Tích Cầm rời đi, tâm trạng của Tô Hoa Âm luôn không thể nào tốt lên được, bây giờ nhìn thấy Tô Tích Tuyết làm ầm ĩ lên, bà ta không thể nào kiềm chế được sự tức giận của bà ta nữa.

"Được rồi, đừng làm ầm ĩ nữa, ầm ĩ như vậy có thể giải quyết được vấn đề sao? Con càng ồn ào, thì càng khiến Mạc Tây Cố chán ghét con hơn thôi, con nhìn cho rõ đi, Mạc Tây Cố căn bản một chút cũng không thích con, đứa bé mất rồi cũng tốt, không cần cùng cậu ta dây dưa nữa.”

Biểu tình Tô Tích Tuyết cứng đờ, nhìn vào bà ta, như thể cô ta không thể tin được: "Mẹ, sao mẹ có thể như vậy chứ, con muốn kết hôn với Mạc Tây Cố."

Thấy cô ta ngang ngược không nói lý lẽ, Tô Hoa Âm giơ tay lên, "bốp" một tiếng, trên mặt Tô Tích Tuyết đã in hằn năm ngón tay: "Mẹ..." Tô Tích Tuyết che mặt không thể tin được.

"Là do mẹ quá nuông chiều con nên con mới rơi vào nông nỗi không có đầu óc như vậy, con có thể học hỏi từ Tô Tích Cầm một chút sao, cô làm thế nào mà năm được Mạc Tây Cố và Bạch Diễn Sâm ở trong tay, con học hỏi một chút đi, đừng cứ lúc nào gặp chuyện không như ý là khóc lóc kêu gào thảm thiết, khóc lóc kêu gào không thể giải quyết được vấn đề.

Tô Hoa Âm không hiểu tại sao bà ta lại sinh ra một đứa con gái không có đầu óc như vậy.

"Vậy mẹ nói cho con biết đi, con nên làm cái gì bây giờ?" Tô Tích Tuyết khóc lóc hỏi ngược lại.

"Mẹ nghĩ đứa nhỏ này mất một cách rất kỳ lạ, có lẽ là do Mạc Tây Cố gây ra, cậu ta nhất quyết không kết hôn với con, cho nên đừng quấn lấy anh ta nữa, vô ích thôi, hơn nữa hiện tại Mạc gia cũng đang gặp khó khăn, đừng hy vọng vào Mạc Tây Cố bên kia nữa, thay vào đó chúng ta có thể sử dụng một con át chủ bài khác ở trong tay mình."

“Ý mẹ là đổ mọi trách nhiệm của lần sảy thai này lên đầu Tô Tích Cầm à?” Tô Tích Tuyết rơm rớm nước mắt nói.

"Với khả năng của Bạch Diễn Sâm, cậu ta chắc chắn sẽ không để chúng ta có cơ hội sử dụng nó, con ác chủ bài này có thể kiềm chế Mạc Tây Cố, cũng có thể kiềm chế Bạch Diễn Sâm, đó chính là việc Tô Tích Cầm từng là con dâu của nhà họ Mạc trong 5 năm, đến bây giờ bên ngoài cũng không ai biết chuyện đó."