Sự việc Tô Tích Cầm đạo văn, sau khi cô đưa ra lời thanh minh, thì dần dần lắng xuống, nhưng Tô Tích Cầm hiểu rằng những việc này chắc chắn là do Bạch Diễn Sâm bí mật làm không ít chuyện, mà phía "SY" bên kia cũng không có lại ra mặt tìm đến.
Về phía Lăng thị, Mạc Tây Cố vẫn phải trả tiền bồi thường, đồng thời thu hồi lại sản phẩm của Lăng thị và bán lại cho "SY", vụ đạo văn lần này coi như kết thúc, nhưng bản thảo thiết kế của Bác Đạt vẫn chưa hoàn thành, vì vậy cô không thể chấm dứt hợp đồng được.
Giao dịch giữa Bạch Diễn Sâm và Mạc Tây Cố vẫn chưa có câu trả lời thuyết phục, Mạc Tĩnh Hàn rất sốt ruột, nhưng Bạch Diễn Sâm cũng đã nói qua, ba ngày sau sẽ có câu trả lời thuyết phục, vì vậy ông ta chỉ có thể kìm nén.
Nhưng thật không may chính là, Tô Tích Tuyết đột ngột bị sảy thai. Kể từ khi Mạc Tĩnh Hàn biết Mạc Cẩm Thiên không phải là con cháu của nhà họ Mạc, trong lòng Mạc Tĩnh Hàn đã nghĩ đến việc có một đứa con cháu của nhà họ Mạc. Khi nghe tin Tô Tích Tuyết có thai, đương nhiên ông ta vô cùng vui mừng, nhưng mới chỉ có mấy ngày mà mọi thứ đều đã tan thành bọt nước.
Tối hôm đó lúc nhận được điện thoại, mặt Mạc Tĩnh Hàn vô cùng lạnh lùng, lập tức gọi điện thoại cho Mạc Tây Cố.
"Bây giờ mày đang ở đâu?"
“Tôi ở bên ngoài.” Mạc Tây Cố thản nhiên đáp.
Mấy tiếng ồn trong điện thoại rất lớn, Mạc Tĩnh Hàn có thể nghe rõ ràng, Mạc Tây Cố nhất định đang ở nơi nào đó ăn chơi, trong lòng ông ta cảm thấy đình trệ.
"Tô Tích Tuyết bị sảy thai, nhưng mày lại ở bên ngoài ăn chơi đàng điếm, mày đây là không chọc tức tao là không được đúng không?"
"Tôi đã sớm nói qua, tôi không muốn đứa bé kia, chính là do ông ôm nguyện vọng quá lớn thôi."
"Mày…"
Mạc Tây Cố cười lạnh một tiếng: "Ông cho rằng cô ta là thứ tốt gì chứ? Năm đó là cô ta nhờ Tô Hoa Âm nói sai số phòng cho Tô Tích Cầm, hại tôi cứ như vậy mà bị cắm sừng, loại phụ nữ như vậy ông cũng muốn sao? Nếu như ông muốn thì tự mình đi kết hôn đi."
Mạc Tĩnh Hàn hít thở không thông: "Mày nói cái gì?"
“Tô Tích Cầm mất trinh trong đêm tân hôn là do Tô Hoài Âm nói sai số phòng sao?” Giọng điệu Mạc Tĩnh Hàn đột nhiên run lên, dường như khó có thể tin được.
"Tô Hoài Âm là loại phụ nữ gì, cũng chỉ có mỗi ông bị ám ảnh nhìn không rõ ràng, hiện tại nên tỉnh lại đi." Mạc Tây Cố lộ ra nụ cười vô cùng lạnh lùng.
Mạc Tĩnh Hàn đang ngồi ở trên giường, sau khi nghe thấy câu nói của Mạc Tây Cố đột nhiên ngã nhào sang một bên, Phó Minh Hà vừa bước vào phòng ngủ nhìn thấy thế liền sải bước đi tới.
"Chuyện gì vậy?"
Mạc Tĩnh Hàn quay sang đầu bên kia điện thoại kích động hỏi: “Chuyện này có phải là thật hay không?”
"Chính miệng Tô Tích Tuyết nói ra, ông cảm thấy là thật hay là giả?" Cuối cùng, Mạc Tây Cố còn nói thêm một câu: "Tôi quên nói cho ông biết, tôi chính là người đã tống khứ đứa nhỏ kia, tôi không thể để cho con của tôi có một người mẹ độc ác như vậy."
Hơi thở của Mạc Tĩnh Hàn đột nhiên bị tắc nghẽn ở trong cổ họng, không thể nói lên bất kỳ cái gì, chỉ nghe thấy Phó Minh Hà hét lên: "Ông à, ông à, ông sao vậy?"
...
Thông qua sự nỗ lực của Bạch Diễn Sâm vào tối hôm qua, cuối cùng cũng đã phần nào chữa lành nỗi sợ hãi của Tô Tích Cầm, thỏa mãn tất cả những mong muốn của anh, có thể nói rằng đêm qua còn đẹp hơn mấy lần trước đó, cả hai đều đạt đến sự hài hòa về cả thể xác lẫn tinh thần, đây là một loại tuyệt vời chưa từng trải nghiệm qua có lẽ một phần lớn nguyên nhân là do tâm lý hai người bọn họ biến hóa.
Tô Tích Cầm dần dần nhận ra rằng anh quan trọng với cô như thế nào, từ sự tương tác giữa cha mẹ và con cái đó, có thể thấy rằng Túi Sữa Nhỏ không thể sống thiếu anh, mà anh lại rất cưng chiều cô, mặc dù đôi khi anh có hơi bá đạo, nhưng loại bá đạo này đều là bởi vì anh quan tâm cô, trên cơ bản có thể miêu tả là vừa đau vừa sướиɠ, nếu ông trời đã an bài như vậy, cô quyết định tiếp nhận loại tình cảm này thật tốt, nếu đã quyết định, như vậy cô nhất định phải đầu tư cho nó, mà loại vận động thân mật nhất này là cách tốt nhất để đầu nhập vào.
Về phía Bạch Diễn Sâm, anh hiểu rằng Tô Tích Cầm không giống những người phụ nữ bình thường khác, cô cần sự tôn trọng và cảm giác an toàn, vì vậy anh đặc biệt quan tâm đến việc đối xử với cô, vì vậy tối nay, anh đối xử với cô đặc biệt dịu dàng, nhưng khi hai người động tình, sự dịu dàng của anh lại biến thành hoang dã.
Tạo ra một sự gắn kết về thể xác lẫn tinh thần.
Sau khi Bạch Diễn Sâm đưa Túi Sữa Nhỏ đến trường, anh cũng không vội vã đến công ty mà quay trở về nhà, mở cửa ra, liền thấy Tô Tích Cầm đang đứng trên ban công để phơi quần áo.
Dáng người mảnh khảnh trên ban công, với mái tóc đen dài được cột cao, để lộ chiếc cổ mảnh khảnh, mặc một bộ quần áo ở nhà, một tay cầm móc áo, tay kia cầm lấy quần áo, đang nhét quần áo vào trong móc, vẻ mặt tập trung lại xinh đẹp.
Cho tới tận bây giờ, Bạch Diễn Sâm chưa bao giờ nhìn thấy một bức tranh đẹp như vậy, đó cũng là bức tranh đẹp nhất mà anh từng nhìn thấy.
Người phụ nữ trẻ duyên dáng yêu kiều đó chính là vợ anh, người đang vì anh mà bận rộn với cuộc sống, đột nhiên, lại mang một ý nghĩa khác, bởi vì sự xuất hiện của cô, cuộc sống của anh trở nên sống động và sáng lạn hơn,
Cuộc sống không còn đơn điệu và vô vị nữa.
Tô Tích Cầm dường như cảm nhận được ánh mắt ở sau lưng, quay đầu lại, chống lại ánh sáng vẫn đang chiếu trên người cô, có lẽ bởi vì cô không ngờ anh sẽ quay lại, nên có hơi sửng sốt.
“Anh quên mang cái gì sao?” Cô hỏi.
Dù cách một khoảng xa, nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được tình cảm phát ra từ trong mắt của anh, Bạch Diễn Sâm thay giày rồi đi về phía cô, cô quay đầu lại tiếp tục treo chiếc quần còn đang dang dở lên.
Bạch Diễn Sâm đi đến bên cạnh cô và ôm cô từ phía sau: "Em vất vả rồi." Giọng nói của anh rất xúc động.
Tô Tích Cầm mỉm cười: "Buông em ra, để em phơi quần áo trước đã."
Bạch Diễn Sâm không để ý, mà là vòng tay qua eo cô, mặt dán trên cổ cô: "Chúng ta trở về biệt thự đi, nơi đó có người hầu, em không cần làm những chuyện này."
Anh cũng không muốn cô bận bịu với những chuyện vặt vãnh như thế này.
"Em đã quen rồi, những chuyện này đối với em không phải vấn đề gì. Hơn nữa, em không muốn người khác động chạm vào quần áo của con và người đàn ông của em, đặc biệt là quần áo nam, bởi vì nếu một người đàn ông làm điều gì đó không tốt bên ngoài, thì có thể tìm thấy manh mối trên quần áo của người đó."
Kỳ thật Tô Tích Cầm không muốn nói những thứ này, cô chỉ là không muốn đưa quần áo của người thân mật với cô nhất cho người khác, dù sao cô chỉ muốn tự mình làm loại chuyện này.
Bạch Diễn Sâm cười khẽ một tiếng: "Chỉ cần em giống như tối hôm qua, làm tiêu hao hết tinh lực người đàn ông của em, thì anh sẽ không thể làm chuyện xấu ở bên ngoài được."
Mặt cô đỏ bừng, lấy quần áo che mặt lại: "Bạch Diễn Sâm, anh không chọc em là không được phải không?"
Bạch Diễn Sâm vươn tay kéo tay cô ra, trêu ghẹo nói: "Không có gì phải xấu hổ, em phải biết rằng đàn ông thích người phụ nữ của mình buông thả bản thân như vậy."
“Anh mau tránh ra đi, em phải phơi quần áo.” Tô Tích Cầm bị lời nói của anh làm cho vô cùng xấu hổ.
Cô cũng không biết tối qua sao lại như thế, nhưng đến giây phút cuối cùng, cô không kìm được mà hét lớn tiếng như thế.
Bạch Diễn Sâm thích nhìn biểu cảm của cô như vậy, nhưng nghĩ rằng cô đang phơi quần áo, anh đành để cô đi rồi bước vào phòng khách. Anh ngồi ở trên sô pha, nhìn cô không rời mắt, vẻ mặt như đang thưởng thức cảnh đẹp.
Tô Tích Cầm bị nhìn chằm chằm một cách mất tự nhiên, vì vậy cô chỉ đành xoay người đi, không nhìn biểu cảm của anh. Chờ cô phơi xong quần áo và bước vào, cô đã thấy anh đang khoanh chân vẫy tay với cô.
"Lại đây.”