Chương 9: Âm hiểm, lão thất phu

Dịch: Duệ Uyên

* * *

Đối với việc tặng đi một viên đan dược nhất cấp, Thủy Mặc Miễn không hề thấy tiếc rẻ chút nào mà ông trái lại còn nhìn gương mặt đầy sẹo của Thủy Ngâm Thiền rồi khẽ cau mày, thở dài nói: “Quả nhiên vẫn phải dùng đến đan dược nhị cấp.”

Thủy Ngâm Thiền sờ lên gương mặt gồ ghề lồi lõm của mình rồi nhìn Thủy Mặc Miễn bằng một vẻ mặt “cảm kích”, không biết nghĩ đến điều gì mà cái miệng nhỏ của nàng bỗng nhiên bĩu ra, khóc thút thít: “Hu hu hu... Đại gia gia, người phải làm chủ cho Thiền nhi đó.”

Đối với Thủy Ngâm Thiền mà nói thì giả heo ăn thịt hổ là sở trường; còn đóng vai bạch liên hoa yếu đuối lại là sở đoản.

May mà khuôn mặt của Thủy Ngâm Thiền hiện giờ đã bị hủy hoại nên biểu cảm không lộ rõ ra như vậy, nếu không thì cái vẻ mặt khóc lóc giả tạo đến nhường này đã sớm bị mấy vị lão đầu nhìn ra từ lâu rồi.

“Bạch liên hoa yếu đuối” kể lại đầu đuôi sự việc một lượt, không hề thêm mắm thêm muối.

Thủy Ngâm Thiền đúng là cũng muốn thêm chút mắm chút muối vào, nhưng sau đó nàng mới phát hiện ra cảnh ngộ của nguyên chủ đã thê thảm đến mức không còn tý mắm muối nào để có thể thêm vào được nữa.

Những lời đó vừa nói ra, sắc mặt của những người có mặt đều trở nên cực kỳ khó coi.

Đặc biệt là Nhị trưởng lão Thủy Mặc Lệ và cha ruột của Thủy Ngâm Tuyết là Thủy Nhạc Trượng, khi nghe thấy người gây ra tất cả chuyện này lại chính là đích tôn nữ/nữ nhi mà mình yêu thương nhất thì trong mắt bọn họ rõ ràng lóe lên một tia chột dạ.

Tiểu nha đầu Tuyết Nhi kia có tính tình thế nào, bọn họ là người rõ nhất.

Nha đầu kia lại gây chuyện nữa rồi!

Có điều lần này cũng may, chỉ là hủy dung thôi chứ không gây ra án mạng. Nhị trưởng lão nghĩ thầm như vậy.

Thủy Ngâm Thiền vừa nhìn thấy bộ dạng thở phào nhẹ nhõm của Nhị trưởng lão liền biết ngay ông ta đang nghĩ gì, trong lòng không khỏi cười lạnh một tiếng.

Lão thất phu đáng chết!

Nếu ta hủy hoại gương mặt của Thủy Ngâm Tuyết, đánh cho nàng ta da tróc thịt bong thì liệu ngươi còn có thể lộ ra bộ dạng này nữa không?

Không phải cùng cha mẹ sinh ra, có sự phân biệt về thân sơ, Thủy Ngâm Thiền có thể hiểu được. Nhưng mà...

Làm hại Thủy Ngâm Thiền nàng rồi mà còn muốn toàn thân rút lui sao? Nằm mơ!

“Tuyết nha đầu quá làm càn rồi, với cái tính cách kiêu căng tùy hứng này sau này cũng khó mà thành người tài được. Lần này nếu không nghiêm trị thì sau này không biết còn gây ra đại họa gì nữa!” Nghe xong đầu đuôi sự việc, Thủy Mặc Miễn nghiêm mặt nói, rõ ràng là có ý định việc công xử theo phép công.

Tứ trưởng lão và Ngũ trưởng lão đều không lên tiếng, xem như đã đồng ý với cách làm của Thủy Mặc Miễn.

Tim Nhị trưởng lão và Thủy Nhạc Trượng giật thót một cái, Thủy Nhạc Trượng trực tiếp lên tiếng khẩn cầu: “Đại bá, Tuyết Nhi còn nhỏ nên không hiểu chuyện, xin ngài hãy tha cho nó lần này đi! Lần này trở về con nhất định sẽ dạy dỗ hài tử này cẩn thận.”

“Ha ha, lời này của Tam thúc nói ra thật buồn cười, nếu ta không cẩn thận chọc mù hai mắt của Thủy Ngâm Tuyết và phế đi đan điền của nàng ta thì thúc có còn nói ta nhỏ tuổi không hiểu chuyện nữa không? Tam thúc, thiên vị cũng không phải thiên vị theo cách như vậy đâu, tim của thúc đã lệch đến tận đâu rồi ấy. Đại gia gia là người công chính vô tư nhất, thúc đừng làm Đại gia gia khó xử.”

Một câu nói của Thủy Ngâm Thiền đã chặn đứng tất cả những lời Thủy Nhạc Trượng định nói sau đó.

Thủy Mặc Miễn công chính vô tư, nếu Thủy Nhạc Trượng hắn ta còn nói thêm một câu nữa thì đó chính là công khai yêu cầu vị gia chủ Thủy gia này vì tình riêng mà làm trái phép công.

“Càn rỡ, trưởng bối nói chuyện đâu đến lượt đồ phế vật nhà ngươi xen miệng vào!” Nhị trưởng lão đập bàn một cái, quát lớn một tiếng về phía Thủy Ngâm Thiền.

Trong tiếng quát lớn này lại mang theo một tia huyền khí, chấn động đến nỗi ngũ tạng lục phủ của Thủy Ngâm Thiền đều rung lên.

Lão già đáng chết! Lại dám chơi trò âm hiểm với ta!

Lửa giận cháy bừng bừng trong mắt Thủy Ngâm Thiền nhưng lại bị nàng hung hăng đè nén xuống.

Bây giờ vẫn chưa phải lúc, nàng không phải là đối thủ của lão thất phu này, ra tay lỗ mãng chỉ làm tổn thương chính mình, hơn nữa cũng sẽ khiến mấy vị trưởng lão có ấn tượng tệ hơn về nàng.

Trước khi có được sức mạnh tuyệt đối để tự bảo vệ, Thủy Ngâm Thiền đương nhiên phải tìm cho mình một chiếc ô bảo hộ.

Gia chủ Thủy Mặc Miễn không nghi ngờ gì chính là chiếc ô bảo hộ tốt nhất hiện nay.

“Lão Nhị, thân là trưởng lão của Thủy gia, đáng lẽ đệ càng phải hiểu đạo lý bênh vực lẽ phải thay vì thiên vị người thân chứ.” Thủy Mặc Miễn nhàn nhạt liếc nhìn Thủy Mặc Lệ một cái, sau đó quát ra phía ngoài cửa: “Người đâu, đi gọi Thủy Ngâm Tuyết đến đây cho ta.”

Thủy Ngâm Tuyết được người dẫn tới vẫn chưa biết chuyện gìđã xảy ra, lúc nàng ta đang ở trong phòng chải chuốt trang điểm thì bị gọi đến.

“Gia gia, Đại gia gia, mọi người đều ở đây cả ư, Nhị hoàng tử đâu rồi? Lẽ nào đã đi rồi sao?” Thủy Ngâm Tuyết thản nhiên hỏi, vừa vào cửa đã nhìn đông ngó tây.

Mọi người lại nhìn bộ dạng chưng diện diêm dúa này của nàng ta, sao còn không biết tâm tư của nàng ta chứ.

Thủy Ngâm Thiền thì trực tiếp đảo trắng mắt một cái.

Chỉ với bộ dáng khổng tước sặc sỡ này của ngươi mà còn trông mong tên Nhị hoàng tử kia để mắt đến ngươi sao?

Người ta có khi còn tưởng là một con gà rừng hoang từ đâu tới ấy chứ!