Dịch: Duệ Uyên
* * *
Cuồng vọng tự đại cái gì cơ?
Lại còn cẩu mục khinh nhân nữa?
Nếu có bội ước, hóa thành chó lợn ư?
Sắc mặt của mấy vị trưởng lão và các thúc bá trở nên đặc sắc đến cực điểm.
Nhị hoàng tử chính là thiếu niên thiên tài của Vân Thủy quốc, tuy đúng là có hơi cuồng vọng tự đại, cũng có phần bị nghi là “mắt chó khinh thường người khác”, nhưng mà viết ra thẳng tuột như vậy thật sự không sao ư?
Thủy Mặc Miễn ho nhẹ hai tiếng, quở trách: “Thiền nha đầu, đừng hồ nháo nữa, Nhị hoàng tử sao lại tệ hại như những gì con viết được.”
Miệng thì răn dạy, nhưng cái giọng điệu không nặng không nhẹ đó nào phải là quở trách, rõ ràng chính là dung túng.
Sau khi nhìn thấy những chữ trên giấy, gương mặt xinh đẹp của Trác Vân Nhã Nhi đã tức đến tím thành màu gan heo.
“Được lắm, hay cho một Thủy Ngâm Thiền ngươi, lại dám công khai sỉ nhục Nhị hoàng huynh của ta! Nhị hoàng huynh tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi đâu!”
Ánh mắt của Thủy Ngâm Thiền lạnh lùng liếc nàng ta một cái: “Ồ? Vậy thì ta đây luôn sẵn sàng chờ đón các người. Nhưng bây giờ ngươi có thể cầm lá thư từ hôn này cút đi được rồi.”
Trác Vân Nhã Nhi hung hăng trừng mắt nhìn nàng một cái, nhặt lá thư từ hôn kia lên rồi sải bước rời đi.
Thủy Ngâm Thiền! Cả Thủy gia các ngươi nữa! Nỗi nhục ngày hôm nay, ngày sau Trác Vân Nhã Nhi ta nhất định sẽ trả lại!
Nhìn bóng lưng lủi thủi rời đi của Trác Vân Nhã Nhi, khóe miệng của Thủy Ngâm Thiền bĩu một cái đầy khinh thường.
Hoàng thất ư? Ta sợ các ngươi cái quỷ!
Ở đại lục Ngân Xuyên lấy võ vi tôn này, hoàng thất và thế gia là mối quan hệ nương tựa lẫn nhau, thế gia hưng thịnh thì quốc gia mới hưng thịnh. Hoàng tộc này bề ngoài trông thì vẻ vang nhưng thực chất vẫn phải nhìn sắc mặt của mấy đại thế gia.
Hừ, có bản lĩnh thì Trác Vân gia các ngươi đi phế truất Tứ đại thế gia của Vân Thủy quốc đi. Không có bản lĩnh nên chỉ biết lựa quả hồng mềm mà bóp, đắc ý cái nỗi gì?
Trác Vân Nhã Nhi vừa đi khỏi, Thủy Ngâm Thiền liền cảm nhận được một luồng huyền khí cường đại ập đến trước mặt.
Không tốt!
Thủy Ngâm Thiền vội cúi người tránh ra sau.
Thế nhưng, cuối cùng Thủy Ngâm Thiền vẫn đánh giá thấp mức độ suy yếu của cơ thể này.
Chỉ có suy nghĩ mà hành động lại không theo kịp, kết quả là trong không khí vang lên một tiếng “bốp” cực kỳ giòn giã.
Mặt Thủy Ngâm Thiền bị đánh lệch đi một bên, mấy bọc mụn nhọt hôi thối trên má phải cũng bị đánh vỡ.
Trong đôi mắt đang cúi xuống nhanh chóng lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, Thủy Ngâm Thiền ngẩng đầu nhìn về phía Nhị trưởng lão vừa ra tay với vẻ mặt lãnh đạm.
“Đồ tiểu phế vật nhà ngươi, xem ngươi hôm nay đã gây ra chuyện tốt gì? Biến thành cái bộ dạng ma quỷ này thì cũng thôi đi, lại còn khiến cả Thủy gia đắc tội với hoàng thất! Nếu không phải nể mặt gia gia đã mất của ngươi, hôm nay ta đã một chưởng đánh chết ngươi rồi!” Nhị trưởng lão Thủy Mặc Lệ đầy vẻ giận dữ mắng.
Ngũ trưởng lão lập tức chắn trước mặt Thủy Ngâm Thiền, không vui nói: “Lão Nhị huynh cũng quá cực đoan rồi, chuyện này sao có thể trách Thiền nha đầu được, rõ ràng là Nhị hoàng tử và Ngũ công chúa kia khinh người quá đáng. Theo ta thấy, hôn sự này từ hôn rất tốt!”
Tứ trưởng lão cũng gật đầu một cách bất ngờ: “Nha đầu này trước kia thế nào không nói, nhưng cách làm hôm nay rất hợp ý ta, hừ, đáng lẽ phải làm như vậy từ sớm rồi!”
“Các ngươi! Các người đúng là kiến thức nông cạn! Hoàng thất chúng ta không đắc tội nổi, Nhị hoàng tử chúng ta càng không đắc tội nổi. Chỉ dựa vào tư chất thiên tài của Nhị hoàng tử thì sớm muộn gì hắn ta cũng sẽ bái nhập Tinh Miểu Tông, đến lúc đó chẳng phải ngay cả Tinh Miểu Tông chúng ta cũng đắc tội hay sao!”
Thủy Mặc Miễn khẽ thở dài một tiếng, không nói gì thêm mà lấy từ trong lòng ra một cái chai, từ đó lấy ra một viên đan dược đưa cho Thủy Ngâm Thiền: “Nha đầu, uống viên thuốc này trước đi, sau đó nói cho Đại gia gia biết vết thương đầy trên người ngươi này là thế nào vậy?”
Lời này vừa nói ra, mấy vị lão nhân đang cãi nhau lập tức nhìn về phía này.
Bởi vì vở kịch “bắt gian tại giường” ngày hôm trước, Thủy Ngâm Thiền bị nhốt vào phòng chứa củi để nghĩ lại.
Hôm nay xem ra, trong khoảng thời gian này rõ ràng đã xảy ra vấn đề.
Có kẻ đã dùng tư hình với Thủy Ngâm Thiền, hơn nữa còn rất độc ác mà tạt cả Thực Phu Thủy.
Phải biết rằng Thực Phu Thủy này hiện đã là thứ bị cấm sử dụng, chỉ vì loại nước này gây tổn thương cực lớn, chỉ có đan dược từ nhị cấp trở lên mới có thể chữa trị, muốn hoàn toàn khôi phục lại như trước khi bị hủy dung thì phải cần đến đan dược từ tam cấp trở lên!
Trên đại lục Ngân Xuyên, luyện dược sư cực kỳ khan hiếm, Vân Thủy quốc cũng chỉ có hai vị luyện dược sư nhất cấp.
Thủy Ngâm Thiền nhận lấy viên đan dược Thủy Mặc Miễn đưa tới, đưa lại gần mũi ngửi thử.
Mùi thơm của thuốc thật là đậm đà!
“Cảm ơn Đại gia gia.” Biết là đồ tốt, Thủy Ngâm Thiền lập tức nuốt xuống.
“Phục Nhan Đan trung phẩm!” Nhị trưởng lão thất thố kêu khẽ một tiếng.
“Đại ca, Phục Nhan Đan trung phẩm này chính là đan dược nhất cấp đó, huynh lại cho nha đầu phế vật này uống sao?”
Thủy Ngâm Thiền uống thuốc chưa được bao lâu thì những mụn nhọt hôi thối trên mặt nàng thế mà lại từ từ xẹp xuống, sau đó biến thành từng mảng sẹo.
Thủy Ngâm Thiền gào thét trong lòng một tiếng, mụn nhọt biến thành sẹo, hình như còn xấu hơn thì phải? Nàng có thể nôn thuốc ra lại được không đây.
Nếu để mấy vị trưởng lão nghe được lời trong lòng của nàng thì e rằng sẽ đồng loạt phỉ nhổ vào mặt nàng mất.
Đây chính là Phục Nhan Đan do Luyện Dược Sư nhất cấp luyện chế đó! Nha đầu nhà ngươi uống vào rồi lại còn muốn nôn ra sao!