Chương 7: Từ hôn, chỉ có ta mới được từ hôn!

Dịch: Duệ Uyên

* * *

Lần này không đợi Trác Vân Nhã Nhi ra tay, Thủy Mặc Miễn đã lạnh giọng lên tiếng trước một bước: “Ngũ công chúa có phần quá không xem gia chủ Thủy gia là ta đây ra gì rồi, người của Thủy gia ta muốn phạt cũng phải là do ta phạt, khi nào đến lượt một người ngoài như Ngũ công chúa ngươi đây?”

“Lão thất phu nhà ngươi, bổn công chúa gọi ngươi một tiếng tiền bối đã là nể mặt ngươi lắm rồi đó!”

Trác Vân Nhã Nhi một bụng lửa giận, lúc này dứt khoát bất chấp tất cả mà lạnh lùng chế nhạo: “Nếu Thủy gia các ngươi đã không biết điều như vậy thì sau này Thủy gia các ngươi cũng đừng hòng nhận nguồn cung cấp Huyền Tinh từ hoàng gia của ta nữa!”

Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều đồng loạt biến sắc.

Người duy nhất mơ hồ chính là Thủy Ngâm Thiền.

Huyền Tinh là cái quái gì vậy? Sao trong ký ức của nàng lại không có nhỉ?

Nhìn vẻ mặt cứng đờ của mấy vị lão đầu và các vị đại thúc này, Thủy Ngâm Thiền đoán rằng Huyền Tinh hẳn là một thứ rất quan trọng, ít nhất cũng có liên quan đến việc tu luyện Huyền Vũ.

Trác Vân Nhã Nhi thấy mấy người im lặng thì trên mặt lộ rõ vẻ đắc ý.

Gương mặt già nua của Thủy Mặc Miễn sa sầm, môi mím chặt. Sau một thoáng trầm ngâm suy nghĩ, ông trầm giọng lên tiếng: “Nếu đây là ý của Hoàng thượng thì cứ làm như vậy đi. Thủy gia của ta dù không có Huyền Tinh do hoàng gia cung cấp vẫn sẽ là đệ nhất thế gia của Thanh Thành này!”

“Gia chủ xin nghĩ lại!” Nhị trưởng lão lập tức hạ giọng khuyên can.

Thủy Mặc Miễn lại sắc mặt không đổi mà nói: “Lời của Nhị hoàng tử Ngũ công chúa đã truyền đạt rồi, xin mời ngươi về chuyển lời lại với Nhị hoàng tử và Hoàng thượng rằng, Nhị hoàng tử là bậc thiên tài, Thủy gia chúng ta quả thực không dám trèo cao, hôn sự trước kia coi như bỏ! Thủy gia chúng ta tuyệt đối không phải là kẻ cậy ơn báo đáp!”

Trác Vân Nhã Nhi nghe vậy thì trên mặt cuối cùng cũng thoáng qua một tia chột dạ, nhưng nàng ta vẫn ưỡn ngực nói: “Gia chủ Thủy gia quả thực thức thời. Có điều chuyện này không thể trách hoàng gia ta thất tín, Nhị hoàng huynh của ta thiên tư trác tuyệt, người kề cận bên cạnh sau này sao có thể là một kẻ phế vật xấu xí dị dạng ngay cả huyền khí cũng không có như vậy được.”

Nói đến đây, Trác Vân Nhã Nhi khinh bỉ liếc Thủy Ngâm Thiền một cái: “Có điều nếu phế vật này không ngại làm một nha hoàn làm ấm giường thì biết đâu Nhị hoàng huynh của ta sẽ cân nhắc một chút. Cùng lắm thì lúc ‘làm chuyện đó’ che mặt nàng ta lại là được.”

Nghe đến đây, Thủy Ngâm Thiền nãy giờ vẫn đứng ngoài quan sát một cách lãnh đạm bằng đôi mắt đẹp cuối cùng cũng hơi ngước lên, trong mắt lóe lên một tia sáng sắc lẻm.

Nha đầu làm ấm giường?

Trác Vân Ế Thiên này mặt cũng lớn thật!

Thủy Ngâm Thiền bước đi một cách tao nhã đến trước bàn, vươn hai ngón tay kẹp tấm thiệp từ hôn đỏ thắm kia lên.

Trác Vân Nhã Nhi thấy kẻ xấu xí kia tự mình chủ động cầm thư từ hôn lên thì khóe miệng nhếch lên, khinh bỉ và căm ghét nói: “Đây là thư từ hôn do Nhị hoàng huynh của ta đích thân viết, trên đó có ngọc tỷ của phụ hoàng đóng dấu, đồ phế vật nhà ngươi bây giờ thì chết tâm rồi chứ! Bổn công chúa nói cho ngươi biết, đừng tưởng năm đó cha nương ngươi dùng tính mạng cứu Hoàng gia gia của ta thì ngươi có thể... Ngươi, đồ xấu xí nhà ngươi đang làm gì đó!”

Trác Vân Nhã Nhi lời chưa nói hết đã bị hành động của kẻ xấu xí kia làm cho kinh hãi.

Đồ... đồ phế vật xấu xí này lại dám xé thư từ hôn!

Thủy Ngâm Thiền đem thư từ hôn đã bị xé nát vụn ném thẳng một cái vào mặt Trác Vân Nhã Nhi, giọng điệu lười biếng nói: “Muốn từ hôn cũng không đến lượt Trác Vân Ế Thiên hắn ta! Người đâu, mang bút và mực lại đây!”

Dứt lời, không một ai động đậy.

Thủy Ngâm Thiền hồ nghi nhìn một vòng, phát hiện mọi người đều mang bộ dạng kinh ngạc.

“Đại gia gia, hôn sự này đúng là phải từ, nhưng người từ hôn chỉ có thể là ta!” Thủy Ngâm Thiền nhìn thẳng vào Thủy Mặc Miễn, giọng nói đanh thép.

Rõ ràng là một gương mặt xấu xí đến tột cùng, rõ ràng là một thiếu nữ mới mười bốn tuổi, vậy mà khoảnh khắc đó trên người nàng lại toát ra một loại khí thế bễ nghễ thiên hạ, không cho phép bất kỳ ai nghi ngờ.

“Được, được!” Trong mắt Thủy Mặc Miễn dấy lên một chút dao động, ông liên tiếp nói hai tiếng “được”.

Phất tay một cái, lập tức có hạ nhân dâng lên giấy bút mực nghiên.

Thủy Ngâm Thiền cầm bút vung mực, trong nháy mắt có mấy hàng chữ lớn xuất hiện trên giấy:

Trác Vân Ế Thiên, mục vô tôn trưởng, cuồng vọng tự đại, cẩu nhãn khinh nhân, thực phi lương phối. Hôm nay thoái hôn, ngày sau giá thú, các bất liên quan. Nếu có bội ước, hóa thành chó lợn.

Lạc khoản là ba chữ lớn “Thủy Ngâm Thiền” viết theo lối cuồng thảo.

Rồng bay phượng múa, tùy ý ngang tàng.

Mấy chữ kia viết ra đầy tiêu sái phóng khoáng, mấy vị trưởng lão và các thúc bá lại nhìn đến mức khóe miệng co giật.