Chương 6: Kết thù, Ngũ công chúa

Dịch: Duệ Uyên

* * *

Định thần lại một lát, Trác Vân Nhã Nhi đã biết người trước mắt này căn bản không phải là quỷ mà là một kẻ xấu xí dị dạng!

Nghĩ lại phản ứng vừa rồi của mình, Trác Vân Nhã Nhi nhất thời cảm thấy mất mặt vô cùng nên đã trút hết cơn tức giận lên người Thủy Ngâm Thiền mà quát mắng nàng: “Từ đâu chui ra một kẻ xấu xí vậy? Ngươi có biết mình xấu đến mức nào không! Lẽ nào ngươi không bao giờ soi gương hả?”

Thủy Ngâm Thiền tiếp tục nhếch miệng cười: “Ta biết mình xấu xí, nhưng chẳng phải vừa rồi Ngũ công chúa gọi ta đó sao, cho nên ta đến rồi đây.”

Nụ cười này quả thật là “tuyệt sắc”.

“Ọe!” Trác Vân Nhã Nhi suýt chút nữa không nhịn được lại ói ra.

Đến khi nghĩ ra được thân phận của người vừa tới, Trác Vân Nhã Nhi lập tức trợn to mắt chỉ vào đối phương: “Ngươi... ngươi chính là đứa phế vật được chỉ hôn cho Nhị hoàng huynh của ta đó ư?”

“Phế vật?” Thủy Ngâm Thiền khẽ nheo mắt, cười như không cười đánh giá nữ tử trước mặt: “Miệng của Ngũ công chúa thật đúng là thối, không biết trước khi đến đã ăn phải thứ gì vậy?”

“Đồ phế vật nhà ngươi! Lại dám hỗn láo với bổn công chúa! Hôm nay ta sẽ thay trưởng bối của ngươi dạy dỗ ngươi một phen!”

Trác Vân Nhã Nhi nộ khí bừng bừng, vừa dứt lời thì cổ tay khẽ lật, một thanh trường kiếm màu bạc từ hư không hiện ra trên tay nàng ta.

Chưa dứt lời, Trác Vân Nhã Nhi đã vung kiếm đâm tới.

“Thứ hỗn trướng, mau dừng tay!” Ngũ trưởng lão Thủy Mặc Nghị quát lớn một tiếng.

“Làm càn!” Thủy Mặc Miễn thấy vậy thì sắc mặt cũng sa sầm lại, huyền khí tụ lại trên tay, một chưởng đánh tới.

Ngay lúc này, đòn huyền công mà Thủy Mặc Miễn đánh ra lại bị một luồng huyền công khác đánh lệch đi.

Người ra tay chính là vị hộ vệ Đại Huyền Sư đi theo sau Ngũ công chúa!

Mắt thấy trường kiếm bao bọc bởi huyền khí nồng đậm của Trác Vân Nhã Nhi sắp đâm vào xương bả vai Thủy Ngâm Thiền, một cảnh tượng kinh người lại xảy ra!

Dưới tốc độ nhanh như vậy, Thủy Ngâm Thiền vậy mà lại có thể nghiêng người tránh né, đồng thời một tay điểm chính xác không sai một ly vào một huyệt đạo nào đó trên người Trác Vân Nhã Nhi.

Thân thể Trác Vân Nhã Nhi tê rần, mà Thủy Ngâm Thiền chờ chính là khoảnh khắc nàng ta khựng lại này!

Ngay sau đó có hai cây ngân châm đâm vào cổ tay Trác Vân Nhã Nhi, không biết đã đâm trúng huyệt đạo nào mà khiến nàng ta đau đến hét lên một tiếng chói tai, trường kiếm trong tay theo đó rơi xuống đất.

Tĩnh lặng, tĩnh lặng như tờ.

Mấy vị trưởng lão và đám hậu bối hàng chữ Nhạc ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc.

Hậu bối phế vật nổi danh của Thủy gia bọn họ lại có thể chế phục được Ngũ công chúa có tư chất khá cao ư?

Thủy Ngâm Thiền đúng là không có huyền khí, nhưng như thế thì đã sao? Cổ võ chi thuật của nàng đã đại thành, thủ pháp võ kỹ lại càng quỷ quyệt đa biến, thêm vào đó nhãn lực và thính lực của nàng đều lợi hại, mà Trác Vân Nhã Nhi này lại quá mức tự phụ.

Giải quyết nàng ta trong hai chiêu hoàn toàn chỉ là chuyện nhỏ.

Thủy Mặc Miễn hoàn hồn khỏi cơn khϊếp sợ đầu tiên, vẻ mặt ông khôi phục bộ dáng nghiêm nghị nhưng thực ra trong lòng vô cùng hài lòng.

Không ngờ nha đầu này tuy không có huyền khí nhưng võ kỹ lại lợi hại đến vậy, lại có thể chế phục được một Huyền Đồ bát tinh.

Trác Vân Nhã Nhi ý thức được mình đã mất mặt thì trừng mắt nhìn Thủy Ngâm Thiền đầy giận dữ: “Đồ tiện nhân nhà ngươi, ta muốn gϊếŧ ngươi!”

Nói xong liền muốn cầm kiếm đâm tới lần nữa.

Chỉ là lần này ngay cả kiếm Trác Vân Nhã Nhi cũng không cầm nổi.

Hai cây ngân châm vừa rồi của Thủy Ngâm Thiền đã hoàn toàn cắm vào kinh mạch trên cổ tay nàng ta, khiến tay nàng ta không còn chút sức lực nào, ngay cả huyền khí cũng không thể vận dụng.

“Công chúa, người không sao chứ?” Vị thị vệ Đại Huyền Sư trung cấp đỉnh phong kia hỏi bằng một gương mặt không chút biểu cảm.

Hắn ta vốn được Hoàng thượng phái tới để bảo vệ Nhị hoàng tử, vị Ngũ công chúa này chỉ là tiện thể mà thôi.

“Đồ khốn kiếp, ngươi xem ta có giống bộ dạng không sao không hả?” Trác Vân Nhã Nhi quát mắng một câu.

Lúc này thị vệ mới bước lên trước, dùng huyền khí ép hai cây ngân châm kia ra.

“Ngũ công chúa vẫn nên mau nói chính sự đi thì hơn. Công chúa cứ hành đại lễ với ta mãi như vậy, ta thật không dám nhận đâu.” Thủy Ngâm Thiền cười híp mắt nói.

Lúc này Trác Vân Nhã Nhi đang nửa quỳ trên mặt đất, nàng ta nghe vậy thì tức đến khóe mắt như muốn nứt ra.

Đồ tiện nhân nhà ngươi, Trác Vân Nhã Nhi ta nhất định sẽ cho ngươi biết tay!