Dịch: Duệ Uyên
* * *
Thủy Mặc Miễn nghe Trác Vân Nhã Nhi nói vậy thì trong lòng vô cùng chấn động.
Hỏa Tông Sư là linh thú thuộc tính hỏa có tính tình hung bạo rất khó thuần phục, huống chi là Hỏa Tông Sư năm trăm năm. Đó lại càng là một thực thể tương đương với cấp bậc Đại Huyền Sư sơ cấp!
Nhị hoàng tử Trác Vân Ế Thiên lại định đi thuần phục một con Hỏa Tông Sư năm trăm năm ư?
Vậy thì Huyền Vũ của vị Trác Vân Ế Thiên này đã tu luyện đến bước nào rồi?
Chỉ là, không đợi Thủy Mặc Miễn và mấy vị trưởng lão kịp kinh ngạc về việc Huyền Vũ của Nhị hoàng tử đã đến cảnh giới nào, hành động tiếp theo của Trác Vân Nhã Nhi lại khiến sắc mặt bọn họ đồng loạt sa sầm.
Thư từ hôn bị ném trên bàn đỏ tươi bắt mắt, đặc biệt là ba chữ lớn “Thư Từ Hôn” kia cho dù là kẻ mắt nửa mù cũng có thể nhìn thấy được.
Mà hành động thản nhiên của Trác Vân Nhã Nhi lại càng mang thêm một loại ý vị sỉ nhục.
“Ngũ công chúa đây là có ý gì?” Tứ trưởng lão Thủy Mặc Dương tính tình nóng nảy lên tiếng chất vấn đầu tiên.
Trác Vân Nhã Nhi cười một cách tao nhã, ấy vậy nhưng lời lẽ nói ra lại chẳng mấy dễ nghe: “Mắt tiền bối đây không tốt lắm hay sao mà đến ba chữ lớn Thư Từ Hôn cũng không nhìn thấy?”
Tứ trưởng lão Thủy Mặc Dương tức giận đến thổi râu trừng mắt, chỉ muốn xông lên đánh cho tiểu nha đầu này một trận!
Cho dù nha đầu phế vật kia không xứng với Nhị hoàng tử thì Ngũ công chúa và Nhị hoàng tử này cũng thật khinh người quá đáng.
Sắc mặt Thủy Mặc Miễn cũng đột nhiên sa sầm xuống: “Ngũ công chúa, Thủy mỗ cũng tự mình biết mình, nha đầu đó bẩm sinh đã là một phế vật, quả thực không xứng với bậc phong tư trác tuyệt như Nhị hoàng tử. Nhưng Ngũ công chúa xin đừng quên hôn sự này là do Tiên đế định ra vào năm đó, muốn từ hôn cũng không đến lượt các người lên tiếng!”
“Ngươi!” Trác Vân Nhã Nhi đang định nổi giận, nhưng nghĩ đến lời dặn dò trước đó của Nhị ca nên nàng ta lập tức thu lại khí thế toàn thân, sau đó mỉm cười nói: “Tiền bối bớt giận, Nhã Nhi không có ý mạo phạm, chỉ là chuyện này nói ra thì rất dài, chi bằng hãy gọi đương sự đến đây, Nhã Nhi sẽ nói một thể cho các vị nghe luôn?”
“Không cần gọi, ta đã đến rồi.”
Một giọng nói lười biếng từ ngoài cửa truyền đến, theo tiếng nói mà tới là một tiểu nha đầu mặc... áo trắng.
Mọi người đồng loạt nhìn sang, ai nấy đều sợ đến trợn trừng cả mắt.
Thiếu nữ bước ra từ trong màn đêm, một thân áo trắng nhuốm đầy máu, trên người vết roi chằng chịt, có chỗ da thịt đã lật cả ra ngoài, trông kinh người tột độ. Đây vẫn còn là thứ yếu.
Quan trọng nhất chính là gương mặt kia!
Những bọc mụn nhọt hôi thối như da cóc ghẻ phủ kín hơn nửa khuôn mặt thiếu nữ, kéo dài đến tận vùng cổ.
Trên trán đầy những vết máu chưa khô, dưới vết máu dường như bị đυ.c thủng ra một cái lỗ lớn.
Thêm vào đó, nữ tử lúc này tóc tai rũ rượi, ánh mắt sâu thẳm tĩnh lặng, thực sự tựa như một con ác sát quỷ linh bước ra từ dòng nước độc dưới địa ngục!
“A! Có quỷ!” Trác Vân Nhã Nhi mới lúc nãy còn đang kiêu căng ngạo mạn bỗng hét lên một tiếng chói tai, thế mà lại sợ hãi đến mức trốn ra sau lưng vị tùy tùng Đại Huyền Sư kia.
“Ngươi... ngươi ngươi!” Ngũ trưởng lão Thủy Mặc Nghị chỉ vào Thủy Ngâm Thiền lắp bắp chữ “ngươi” một hồi lâu: “Ngươi là... Thiền nha đầu kia sao?”
Thủy Ngâm Thiền thấy người này là vị Ngũ gia gia đối xử không tệ với nàng bèn khẽ gật đầu, còn nhếch miệng nở một nụ cười thân thiện.
Chỉ là nàng đã quên mất bộ dạng ma quỷ hiện giờ của mình, nụ cười này ngược lại càng khiến nàng đã xấu lại thêm xấu.
Đợi đến khi hoàn hồn lại, Trác Vân Nhã Nhi đã ghê tởm đến mức ói đầy nước chua ra đất.
Thủy Ngâm Thiền nhún vai đầy vô tội, chuyện này thật sự không thể trách nàng. Vốn dĩ nàng định về phòng ngủ một giấc, ai ngờ trong phòng của nàng không biết bị tên ngu ngốc nào đó thả một con rắn độc.
Hơn nữa trong lòng nàng vẫn luôn có một giọng nói thúc giục nàng đi về phía này.
Thủy Ngâm Thiền biết, đó là chấp niệm trước khi chết của nguyên chủ.
Nếu nàng đã chiếm dụng thân thể của nguyên chủ thì việc thỏa mãn một chút nguyện vọng của nguyên chủ cũng là điều nên làm.
Có điều khi nàng bước vào đại sảnh này, chấp niệm ấy cũng theo đó mà tan thành mây khói.
Nhị hoàng tử Trác Vân Ế Thiên hôm nay không đến.
Lúc này, ngay cả phần chấp niệm cố chấp không tan kia của nguyên chủ cũng đã tan biến sạch sẽ.
Đôi mắt Thủy Ngâm Thiền lười biếng đảo qua thư từ hôn, khóe miệng nhếch lên một nụ cười giễu cợt.
Thiên chi kiêu tử ư? Cũng chỉ đến thế mà thôi.
Mắt chó coi thường người khác... Đúng là đồ ngu!