Chương 3: Kinh ngạc, gian phu xuất hiện

Dịch: Duệ Uyên

* * *

Nhân duyên của Thủy Ngâm Thiền này rốt cuộc tệ đến mức nào chứ, ngay cả một người có quan hệ thân thiết cũng không có.

Có điều, Thái gia gia của Thủy gia này lại rất thương yêu Thủy Ngâm Thiền, đáng tiếc lão nhân gia người hiện đang bế quan đột phá cảnh giới Đại Huyền Sư cao cấp, dù nàng có chết thì vị lão nhân ấy cũng chẳng hay biết gì sất.

Gia chủ Thủy Mặc Miễn thực ra cũng xem như là một người công chính, chỉ tiếc là các chi hệ của Thủy gia đan xen phức tạp, ông đường đường là chủ một gia tộc, làm gì có thời gian để mắt đến một phế vật tôm tép nhỏ bé như nàng.

Còn về Nhị trưởng lão, Tứ trưởng lão bên cạnh Thủy Mặc Miễn, rồi cả Tam thúc và Lục thúc gì đó, toàn là một đám người yêu ma quỷ quái, sớm đã nhìn nàng không vừa mắt, chỉ mong đồ ăn hại như nàng chết sớm siêu sinh sớm cho rồi.

Nghĩ đi nghĩ lại, trong đầu Thủy Ngâm Thiền bỗng lóe lên một gương mặt thanh tuấn đẹp đẽ.

Thủy Ngâm Thiền hơi sững người, không ngờ nàng lại nghĩ đến người này.

Vân Phi Dật - tên “gian phu” là nguyên nhân trực tiếp khiến nàng bị nhốt vào phòng chứa củi lần này, kẻ từng nằm trên cùng một chiếc giường với nàng ư?

Thủy Ngâm Thiền đang hơi thất thần thì bỗng cảm nhận được một tia dao động rất nhỏ trong không khí.

Có người!

Phát giác có người đến gần, Thủy Ngâm Thiền đầu tiên là cảnh giác, sau đó sững sờ.

Không ngờ rằng sau khi nàng xuyên không vào thân thể này, những năng lực vốn có của nàng lại không hề biến mất!

Cổ võ chi thuật của Thủy Ngâm Thiền đã đại thành, vì vậy thính lực của nàng cực kỳ tốt.

Tốt đến mức nào ư? Nàng có thể nghe được tiếng gió thổi mây vần, nhìn thấy được những thứ cách xa cả trăm dặm.

Hiện tại trong màn đêm này truyền đến tiếng dao động không khí rất nhỏ, Thủy Ngâm Thiền lập tức biết ngay là có người đến, hơn nữa còn là một cao thủ!

Lẽ nào là đến lấy mạng của nàng?

Thần kinh Thủy Ngâm Thiền đột nhiên căng thẳng, tay phải không biết từ lúc nào đã nắm hai cây ngân châm.

Nàng biết, bản thân nàng hiện giờ suy yếu vô cùng, muốn trốn cũng không kịp nữa rồi.

Từ trong màn đêm bay ra một bóng đen, hắn ta vốn định bay lướt thẳng qua bên cạnh Thủy Ngâm Thiền, nhưng khi đi ngang qua nàng thì đột nhiên dừng lại.

Nam tử mặc y phục dạ hành không hề che mặt, để lộ một gương mặt thanh tuấn thoát tục.

Hắn ta mày tựa mực vẽ, sống mũi cao thẳng, ánh mắt thanh triệt, vóc dáng thẳng tắp như tùng, khí chất toàn thân ôn nhuận như ngọc, quả thực là một người ngọc thụ lâm phong, phong tư trác tuyệt.

Dường như không ngờ tới ở một góc khuất hẻo lánh thế này lại có một tiểu nha đầu đang ngồi khoanh chân, trong mắt nam tử lóe lên một tia nghi hoặc.

Khi nhìn rõ gương mặt xấu như ác quỷ của nàng, nam tử bất giác lùi lại phía sau hai bước, mùi hôi thối tỏa ra từ người nữ tử cũng khiến hắn ta hơi nín thở.

Hắn ta nhíu mày, nhìn chằm chằm Thủy Ngâm Thiền: “Lại là một thứ thuốc độc ác như Thực Phu Thủy, ai đã dùng lên người ngươi?”

Sau khi nhìn thấy người trước mắt, Thủy Ngâm Thiền hơi cúi đầu, không thèm để ý, thực ra trong lòng lại kinh ngạc vô cùng.

Nam tử thanh tuấn trước mắt này không phải ai khác, chính là Vân Phi Dật, tên “gian phu” bị bắt gian tại giường cùng nàng, cũng là cục cưng bảo bối của Vân gia, một nhân vật thiên tài huyền khí cửu giai, Huyền Đồ cửu tinh!

Thủy Ngâm Thiền không biết tại sao Vân Phi Dật lại lén la lén lút chạy đến Thủy phủ, nhưng trực giác của nàng mách bảo nàng rằng, Vân Phi Dật này tuyệt đối là đến tìm nàng, hơn nữa có đến bảy phần khả năng là đến tìm nàng tính sổ.

Đậu má! Bây giờ nàng lại có chút may mắn vì mình đã biến thành một kẻ xấu xí dị dạng, nếu không thì tên “gian phu” Vân Phi Dật này làm sao lại không nhận ra “da^ʍ phụ” là nàng chứ.

Vân Phi Dật thấy xú phụ trước mắt thì không nói gì, trong lòng đột nhiên có suy đoán.

Một số kẻ phạm vào tội gian da^ʍ, gia chủ có thể dùng thứ thuốc độc ác như Thực Phu Thủy để hủy hoại dung mạo, đây cũng được xem là một trong những hình phạt tàn nhẫn nhất trong nội trạch.

“Thì ra là một da^ʍ phụ.” Vân Phi Dật nhíu đôi mày đẹp, liếc Thủy Ngâm Thiền một cái rồi bay đi xa.

“Tên khốn nhà ngươi, đừng tưởng đêm quá tối mà ta không thấy được ý tứ trong cái liếc mắt đó của ngươi nhé, khinh bỉ cái con khỉ! Bây giờ ta chẳng phải chỉ là bị xấu đi một chút thôi sao.”

Thủy Ngâm Thiền lẩm bẩm trong lòng, vừa mới thở phào nhẹ nhõm một hơi thì lại nghe thấy một tiếng “cộp” vang lên bên cạnh.

Lập tức cúi đầu nhìn một cái, lại là một cái chai nhỏ nhắn tinh xảo.

Thủy Ngâm Thiền vội vàng nhặt lên ngửi thử.

Đan dược chữa thương!

Thủy Ngâm Thiền lập tức uống viên đan dược, sau đó vận dụng tâm pháp nội công cổ võ của mình, vận chuyển khí đi mấy chu thiên.

Đợi đến khi cơ thể dễ chịu hơn không ít, Thủy Ngâm Thiền khẽ nheo nheo mắt, đăm chiêu nhìn về phương hướng tên “gian phu” biến mất, khóe miệng hơi nhếch lên: “Thú vị thật, không ngờ tên gian phu này lại là một gã tốt bụng ngớ ngẩn.”