Chương 20: Mẹ kiếp, thật muốn đánh hắn

Dịch: Duệ Uyên

* * *

“Đâu có, tiểu nhân nào dám!” Thủy Ngâm Thiền vội vàng lắc đầu phủ nhận.

Tên yêu nghiệt chết tiệt này! Lại có thể nhìn thấu suy nghĩ của nàng.

Hắc y nam tử khẽ nhếch môi: “Tốt nhất là không có. Một con kiến Huyền Đồ tam tinh cỏn con như ngươi nếu không muốn chết quá khó coi thì tốt nhất là đừng có những ý nghĩ không nên có.”

Thủy Ngâm Thiền: “...”

Lời đối phương nói có lý đến mức nàng vậy mà lại không biết nói gì để đáp lại.

Hắc y nam tử buông xuống một câu như vậy rồi bắt đầu nhắm mắt đả tọa.

Vận khí chữa thương cần tập trung toàn bộ tâm thần, bình thường người ta chỉ đả tọa chữa thương trước mặt người mà mình tin tưởng nhất. Có điều Thủy Ngâm Thiền cũng không tự luyến đến mức cho rằng hắc y nam tử này vì tin tưởng mình nên mới yên tâm chữa thương trước mặt mình, mà là bởi vì... hắn căn bản không hề để con kiến Huyền Đồ tam tinh như nàng vào mắt!

Mẹ kiếp, thật muốn đánh người, dù đây là một đại mỹ nam tuyệt sắc.

Dung mạo đẹp thì có tác dụng khỉ gì chứ, cái miệng này độc ác muốn chết.

“Chít chít.” Ngay lúc Thủy Ngâm Thiền đang ngẩn người thì Mao Cầu trong lòng ngực nàng khẽ kêu lên hai tiếng, sau đó nó chìa một cái vuốt nhỏ ra chỉ chỉ vào hắc y nam tử đang đả tọa rồi lại chỉ chỉ vào Thủy Ngâm Thiền.

“Ngươi muốn ta cũng vận khí tu luyện giống hắn?” Thủy Ngâm Thiền hiểu ngay ý của Mao Cầu.

Mao Cầu vui vẻ kêu “chít” một tiếng. Có người nghe hiểu được tiếng chít của nó, cảm giác thật tuyệt vời!

Thật ra ngay từ lúc mới bước vào biển hoa này, Thủy Ngâm Thiền đã phát hiện ra linh khí ở nơi đây vô cùng nồng đậm, hơn nữa còn gấp hơn mười lần bên ngoài!

Nếu đả tọa tu luyện một canh giờ ở đây sẽ tương đương với tu luyện mười canh giờ ở bên ngoài, sao Thủy Ngâm Thiền có thể bỏ qua một chuyện tốt như vậy được.

Sau khi xác định hắc y nam tử tạm thời sẽ không lấy mạng nhỏ của mình, Thủy Ngâm Thiền liền ngồi xuống xếp bằng ở một nơi cách hắn ba trượng rồi yên tâm tu luyện.

Ban đầu Thủy Ngâm Thiền còn sẽ chia ra một tia tinh thần lực để lưu ý hắc y nam tử kia, nhưng về sau nàng tu luyện có điều lĩnh ngộ, đâu còn hơi sức để ý đến chuyện khác.

Cũng không biết có phải là nguyên nhân của Hư Vô Chi Cảnh này không mà huyền khí trong cơ thể Thủy Ngâm Thiền lại có thể liên tục không ngừng được cung cấp!

Huyền khí không ngừng, linh khí không dứt, đến mức việc tu luyện của nàng tiến triển một ngày ngàn dặm, vậy mà lại từ Huyền Đồ tam tinh ban đầu nhảy vọt lên thành Huyền Đồ tứ tinh, sau đó là ngũ tinh, lục tinh, thất tinh, cuối cùng vững vàng dừng lại ở Huyền Đồ bát tinh!

Huyền khí trong cơ thể càng nhiều thì linh khí dẫn vào cơ thể cũng sẽ càng ngày càng nhiều, rất có lợi cho việc tu luyện Huyền Vũ. Đây cũng là lý do tại sao cấp bậc huyền khí càng cao thì tu luyện càng nhanh. Nghe nói mỗi khi Huyền giả tăng lên một huyền giai thì huyền khí trong cơ thể họ cũng sẽ tăng theo, tuy nhiên mức độ tăng này thực sự quá nhỏ bé, kém xa một cấp bậc huyền khí. Những thiếu niên thiên tài hoặc đại năng giả kia thường là những Huyền giả có huyền khí bẩm sinh đạt tới thất giai trở lên.

Huyền giả có huyền khí cửu giai tuyệt đối là một sự tồn tại thiên chi kiêu tử!

Sau khi Huyền Vũ của Thủy Ngâm Thiền đạt tới Huyền Đồ bát tinh thì vững vàng không động, vì vậy nàng vận khí một chút, củng cố Huyền Vũ một phen rồi mới thôi.

“Vẫn còn quá chậm.” Thủy Ngâm Thiền có chút bất mãn lẩm bẩm một câu, từ từ mở mắt ra.

Giật cả mình!

Cảnh tượng trước mắt khiến Thủy Ngâm Thiền sợ hãi lùi mạnh về sau mấy bước.

Bất cứ ai mà trước mắt đột nhiên lặng yên không một tiếng động xuất hiện một khuôn mặt phóng đại, thì cho dù khuôn mặt đó có đẹp đến nghẹt thở đi chăng nữa người ta cũng sẽ cảm thấy rất sợ hãi đó có biết không!

Hắc y nam tử hơi thu lại thân mình đang nhoài về phía trước, vẫn đánh giá nàng như cũ.

Lúc này Thủy Ngâm Thiền cũng phát hiện ra đôi huyết đồng của đối phương đã khôi phục thành màu đen thuần túy, đen kịt như mực, sâu thẳm như vực, mà chiếc hắc bào thuần đen viền vàng kia cũng không biết đã biến trở lại thành màu trắng tuyết từ lúc nào. Quanh thân hắn dường như được bao bọc bởi một tầng khí lúc ẩn lúc hiện, cả người tựa như cửu thiên thần minh cao không thể chạm tới.

Chỉ là vẻ mặt tựa cười nhưng không phải cười lúc này của nam tử lại khiến khí chất toàn thân hắn hoàn toàn thay đổi, ngoài vẻ thanh lãnh cao ngạo còn mang theo một tia quyến rũ đầy vẻ tà mị, khiến Thủy Ngâm Thiền rất muốn sờ thử khuôn mặt xinh đẹp kia, rồi sau đó...

Đấm mạnh cho hắn một phát!