Dịch: Duệ Uyên
* * *
Trong mắt nữ tử lóe lên một tia nghi hoặc, sau đó con ngươi lanh lẹn đảo một vòng, cực kỳ linh động có thần.
Dường như đột nhiên nhận ra điều gì, đôi mắt tròng đen tròng trắng rõ ràng kia lại sáng rực lên, lấp lánh đến cực điểm!
“Ha ha ha...” Một lát sau, nữ tử đột nhiên cất tiếng cười to đầy sảng khoái, giọng nói vì lâu không uống nước nên có phần khàn đặc, nhưng tiếng cười này lại tỏ ra cực kỳ tùy ý phóng khoáng.
“Xuýt xoa.” Thủy Ngâm Thiền đau đến nhăn cả mặt.
“Đậu má!” Thủy Ngâm Thiền lẩm bẩm chửi một câu, sau đó đưa tay sờ lên gương mặt đầy mụn nhọt của mình, vừa chạm vào lại đau đến xuýt xoa thành tiếng.
Thủy Ngâm Thiền hiện giờ đã không còn là Thủy Ngâm Thiền ban đầu mà là quỷ tài* Thủy Ngâm Thiền đến từ Thủy gia, một cổ võ thế gia của thế kỷ hai mươi mốt.
(*Quỷ tài: chỉ người có tài năng xuất chúng đến mức phi thường, độc đáo và khó lường, vượt xa những thiên tài thông thường)
Thủy gia không chỉ là một cổ võ thế gia thần bí cường đại mà còn là một y học thế gia nổi danh. Thủy Ngâm Thiền với tư cách là quỷ tài nghịch thiên nhất của Thủy gia đã học được toàn bộ chân truyền của lão đầu tử của Thủy gia, lại còn tự sáng tạo ra nhiều võ kỹ và thuật châm cứu của chính mình.
Chỉ tiếc là, ngàn phòng vạn phòng nhưng giặc nhà khó phòng, Thủy gia lại xuất hiện kẻ phản bội, mà còn là gia nô được Thủy lão gia tử tin tưởng nhất!
Thủy Ngâm Thiền chính là trong lúc không phòng bị đã bị người trong Thủy gia lừa vào bẫy.
Nhưng Thủy Ngâm Thiền là ai chứ.
Nàng là quỷ tài có thiên phú lẫm liệt, cũng là một “tiểu nhân” có thù tất báo, nàng dù có chết cũng phải kéo đối phương chết chung!
Kết quả là nàng đã lôi kẻ phản bội cùng nhau nhảy xuống vách núi vạn trượng.
Gió lạnh phần phật, không ngờ lúc mở mắt ra một lần nữa, nàng lại nhập vào thân xác của vị nguyên chủ nhu nhược vô năng này.
Có thể làm lại một lần nữa, Thủy Ngâm Thiền sao lại không vui cho được?
Thủy Ngâm Thiền gượng dậy từ mặt đất một cách khó nhọc, sau đó ngồi khoanh chân, mắt khẽ nhắm hờ, vẻ như đang nhắm mắt dưỡng thần nhưng thực chất là đang tiếp nhận ký ức của nguyên chủ.
Lượng thông tin quá lớn, đầu óc có hơi căng trướng.
Chừng một khắc sau, Thủy Ngâm Thiền với linh hồn đã thay đổi mới từ từ mở mắt.
Lúc này đây, mọi phong thái xuất chúng trong mắt nữ tử đều đã được thu lại hết, dường như lại biến thành Thủy Ngâm Thiền nhút nhát yếu đuối của ngày trước. Chỉ có điều bàn tay ngọc thon thả dính máu kia đang lười biếng gác trên đầu gối, đầu ngón tay gõ nhịp lúc có lúc không.
“Cùng tên, cùng ở trong một đại thế gia, sao lại sống thảm hại đến thế này chứ?” Thủy Ngâm Thiền bĩu môi lẩm bẩm vài câu, vẻ mặt đầy chán ghét.
Nàng hoàn toàn không ngờ rằng Thủy Ngâm Thiền trước kia lại yếu đuối đến mức này, không chỉ bản lĩnh yếu kém mà tính cách lại càng nhu nhược hơn, người như vậy không chết thì ai chết đây?
Không phải Thủy Ngâm Thiền nhẫn tâm, mà là nàng hiểu rõ đạo lý “đấu tranh sinh tồn, chọn lọc tự nhiên, kẻ thích nghi thì tồn tại”.
Đại lục Ngân Xuyên mà nàng đang ở hiện tại là một nơi lấy võ vi tôn.
Người ở đây hầu như ai sinh ra cũng mang trong mình huyền khí, huyền khí họ sở hữu càng cao thì việc tụ khí để tu luyện càng dễ dàng. Tuy việc tu luyện sau này cũng rất quan trọng nhưng những người có huyền khí cao bẩm sinh thường sẽ trở thành thiên chi kiêu tử, tu luyện một ngày ngàn dặm, kẻ khác chỉ có thể đứng nhìn mà ngưỡng mộ.
Thế nhưng, ở một đại lục Ngân Xuyên lấy võ vi tôn mà hầu như ai cũng có huyền khí như thế này, Thủy Ngâm Thiền này lại không có bất cứ một chút huyền khí nào!
Điều này có nghĩa là Thủy Ngâm Thiền, nàng là một phế vật rác rưởi đến cùng cực, hoàn toàn không thể trở thành một huyền giả!
Thủy Ngâm Thiền xoa cái đầu hơi căng trướng của mình, lẩm bẩm: “Đây đúng là một ván bài nát đến cùng cực.”
Nói rồi, khóe miệng nữ tử lại từ từ nhếch lên: “Có thể xáo bài chia lại ván mới, cho dù là một ván bài nát thì đã sao?”
Nghỉ ngơi điều chỉnh một lát, Thủy Ngâm Thiền đã hoàn toàn tiếp nhận xong ký ức của nguyên chủ, đồng thời cũng hiểu rõ tường tận cơ thể của nguyên chủ.
Kinh mạch tắc nghẽn, khí huyết không thông.
Vết thương ngoài da thì khỏi phải nói, trên lưng đã da tróc thịt bong, trên mặt và cổ bị tạt một loại thuốc nước có tính ăn mòn tương tự như axit sulfuric, hủy hoại gương mặt của nàng.
Sắc mặt Thủy Ngâm Thiền trở nên sa sầm.
Tuy rằng đối với Thủy Ngâm Thiền dung mạo không phải là thứ quan trọng nhất, thế nhưng nếu mang cái mặt cóc ké thế này thì nàng sợ chính mình nhìn vào cũng phải buồn nôn đến mức ngay cả cơm tối hôm trước cũng muốn ói ra.
Có điều, việc quan trọng nhất bây giờ không phải là khôi phục dung mạo mà là giành lấy sức mạnh, nếu không thì bất cứ lúc nào cũng có nguy cơ bị gϊếŧ chết ngay.
Thủy Ngâm Thiền thở hắt ra một hơi, nhận ra cơ thể này hiện giờ quá đỗi yếu ớt.
“Khỉ thật! Nếu không dùng chút đan dược thì ta đây vừa mới xuyên đến sẽ phải chết thẳng cẳng mất!” Thủy Ngâm Thiền khẽ chửi một tiếng, cố gắng lục tìm trong ký ức của nguyên chủ xem có ai có thể giúp đỡ mình không.
Vừa lục tìm một phen như vậy, Thủy Ngâm Thiền tức đến nỗi suýt chút nữa phun ra một ngụm máu.