Dịch: Duệ Uyên
* * *
Tim gan Thủy Ngâm Thiền không khỏi run lên một cái. Trong lòng nàng thầm than thở, nam nhân đẹp đến mức này thật đúng là họa thủy!
Nếu họa thủy này đã không ngoại lệ muốn nghe lời hay ý đẹp thì được thôi! Trong bụng nàng có cả một kho đây.
“Đại sư, ta thật sự cảm thấy đôi huyết đồng này của ngươi rất đẹp, nó giống như loại mã não đỏ thuần khiết nhất trên đời, tỏa ra một thứ ánh sáng rất mê người, nếu đôi mắt này mà ở trên mặt ta, ta nhất định sẽ vô cùng tự hào. Còn nữa...”
Thủy Ngâm Thiền gần như vắt cạn cả bụng văn chương của mình để ca ngợi đôi huyết đồng của hắc y nam tử, vẻ kinh ngạc ngưỡng mộ trong mắt nàng không hề giống như giả tạo.
Hắc y nam tử cười như không cười mà nhìn nàng, nghe những lời tán dương không ngừng thốt ra từ miệng nàng kia nhưng lại không có chút ý tứ nào muốn ngăn nàng nói tiếp.
Thủy Ngâm Thiền nói ròng rã suốt thời gian một chén trà mới dừng lại, cổ họng cũng khô cả rồi.
“Hờ hờ, sao đại sư lại nhìn ta chằm chằm như vậy? Ta đảm bảo với ngươi những lời ta nói vừa rồi câu nào cũng là thật, tiểu nhân đâu dám lừa gạt đại sư.”
Vẻ mặt của Thủy Ngâm Thiền vô cùng chân thành tha thiết, bộ dạng đó chỉ thiếu điều chỉ lên trời mà thề thôi.
Nụ cười trên môi hắc y nam tử không hề thay đổi, chỉ là đôi huyết đồng kia dường như có thể nhìn thấu tâm tư người khác, khiến Thủy Ngâm Thiền cảm thấy bất an trong lòng.
“Là thật hay giả, xem qua là biết.” Nam tử đột nhiên nói.
Cùng lúc đó, một tia kim quang từ trong huyết đồng của hắn bay vụt qua.
Thủy Ngâm Thiền còn chưa kịp phản ứng lại thì đôi mắt của nàng đã bị cặp huyết đồng kia bắt giữ và giam cầm chặt chẽ, toàn bộ tâm thần dường như đều trở nên hoảng hốt trong khoảnh khắc này.
“Thích đôi huyết đồng này của ta, hứm?” Hắc y nam tử trầm giọng hỏi, huyết đồng gắt gao khóa chặt lấy đôi mắt của đối phương.
Thủy Ngâm Thiền lúc này lại giống như người mất hồn, hai mắt nàng đờ đẫn vô hồn, sau khi nghe câu hỏi thì những ý nghĩ sâu thẳm trong nội tâm liền trào dâng lên.
Nàng gật đầu rồi đáp: “Chưa từng thấy đôi huyết đồng nào như vậy, cảm thấy rất hiếm lạ, cũng rất đẹp.”
Nói xong câu này, lông mi nàng khẽ run lên một chút, trong mắt vẫn là một mảnh hỗn độn không khác gì lúc trước.
Hắc y nam tử nghe vậy thì vẻ mặt hơi sững lại, dường như không ngờ câu trả lời của đối phương lại giống hệt như trước.
“Ngươi chẳng lẽ không thấy sợ sao? Màu đỏ sẫm đặc sệt giống hệt như máu. Ngươi không những không sợ, lại còn nói nó đẹp...” Nam tử ban đầu còn là câu hỏi, về sau lại biến thành tự lẩm bẩm.
Hiếm lạ, đây là lần đầu tiên hắn gặp một người... đặc biệt như vậy, khiến người ta muốn tìm hiểu sâu hơn.
Nếu Thủy Ngâm Thiền biết được chính từ khoảnh khắc này tên yêu nghiệt trước mặt này bắt đầu có hứng thú với nàng thì lúc này có bảo gì nàng cũng sẽ không khen mắt hắn đẹp. Đương nhiên đây đều là chuyện về sau.
Huyết đồng của hắc y nam tử dời đi, Thủy Ngâm Thiền cũng theo đó mà tỉnh lại từ trong trạng thái hỗn độn. Nàng ngây người nhìn hắn, bộ dạng hoàn toàn không hay biết gì.
Đợi đến khi đôi mắt trở nên thanh tỉnh, nàng mới không bỏ cuộc mà tiếp tục bày tỏ lòng trung thành: “Đại sư yên tâm, sau khi ta ra khỏi đây, ta tuyệt đối sẽ không tiết lộ cho người ngoài biết một cọng tin tức nào về ngươi hết!” Cho nên, ngươi mau thả ta đi đi mà!
Hắc y nam tử liếc xéo nàng một cái, vẻ như đang suy tư điều gì. Cũng không biết hắn rốt cuộc có nghe lọt tai những lời vừa rồi hay không.
Khi Thủy Ngâm Thiền chuẩn bị cố gắng thêm nữa, vị hắc y mỹ nam kia cuối cùng cũng mở miệng vàng ngọc mà nói: “Lúc ta tiến giai đã tẩu hỏa nhập ma, bị nội thương không nhẹ, ngươi cứ ở lại đây hộ pháp cho ta trước, đợi đến khi nào vết thương của ta tốt rồi thì lúc đó ngươi có thể rời đi.”
Thủy Ngâm Thiền vừa nghe những lời này thì mặt mày nàng liền bụp một phát tái mét.
Đậu má! Nếu nội thương của ngươi năm năm mười năm vẫn không khỏi thì chẳng lẽ ta phải ở đây bầu bạn với ngươi năm năm mười năm sao?
Nằm mơ đi!
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, tâm thần Thủy Ngâm Thiền khẽ động một cái, đột nhiên nàng lại vui vẻ trở lại.
Đợi tới lúc tên nam nhân này đả tọa chữa trị nội thương, nàng hoàn toàn có thể nhân cơ hội đó mà tẩu thoát, cơ hội còn rất lớn nữa là đằng khác!
Tiếc thay, ý nghĩ này của Thủy Ngâm Thiền vừa mới nảy ra thì nàng liền nghe thấy giọng nói trầm thấp dễ nghe kia vang lên bên tai nàng: “Vật nhỏ, có phải ngươi đang nghĩ đến việc nhân lúc ta vận khí chữa thương mà chuồn êm không? Hứm?”