Dịch: Duệ Uyên
* * *
“Vậy ngươi muốn thế nào?” Thủy Ngâm Thiền bất mãn nói.
Trong lòng không vui, Thủy Ngâm Thiền liền bất cẩn để lộ ra bản tính cuồng ngạo của mình.
Kết quả lời vừa thốt ra, Thủy Ngâm Thiền liền thấy hối hận. Thế nhưng bây giờ hối hận thì còn có tác dụng khỉ gì nữa chứ!
Thủy Ngâm Thiền có chút hoảng hốt nhìn chằm chằm hắc y nam tử, thần kinh toàn thân căng chặt.
May mà vị nam tử tà mị trước mặt này chỉ khẽ nhướng mày, nhưng ngay sau đó ánh mắt hắn nhìn Thủy Ngâm Thiền càng thêm sâu thẳm, một đôi huyết đồng sâu không thấy đáy.
“Ha, tính tình hóa ra cũng không nhỏ.” Đám huyết vụ lượn lờ trong mắt nam tử kia tan đi, hắn khẽ cười một tiếng.
Thủy Ngâm Thiền thấy hắn còn biết cười thì hẳn tâm tình hắn chắc chắn không tệ, bản thân nàng cũng thở phào một hơi.
Nam tử này rõ ràng là lúc Huyền Vũ tiến giai đã bị tẩu hỏa nhập ma, thế nhưng cho dù nam tử này có bị tẩu hỏa nhập ma đi chăng nữa thì lúc này hắn ta muốn đối phó với nàng cũng có thể dễ dàng như bóp chết một con kiến.
Khốn kiếp, nghĩ lại mà thấy uất ức!
“Đại sư, tiểu nhân quả thực không có ý mạo phạm, không biết đại sư làm thế nào mới chịu để tiểu nhân rời đi?” Thủy Ngâm Thiền bưng gương mặt tươi cười mà hỏi.
Chỉ là nàng quên mất khuôn mặt hiện tại của mình xấu xí đến mức nào, lúc cười lên gương mặt đó chỉ càng trở nên dữ tợn khó coi hơn.
Nam tử nhìn thấy gương mặt xấu xí đáng sợ này, ngoại trừ lúc đầu khẽ nhướng mày ra vậy mà lại không có phản ứng thừa thãi nào khác.
“Vật nhỏ, ngươi chết rồi là có thể rời đi.” Hắc y nam tử bắt chước dáng vẻ của nàng, cười tủm tỉm đáp lời nàng.
Nụ cười kia đẹp đến kinh tâm động phách, trời đất cũng vì thế mà thất sắc, thế nhưng trong nụ cười đó lại tựa như pha lẫn loại độc dược thực cốt đáng sợ nhất thế gian, một khi bất cẩn chạm phải liền sẽ thân tử mệnh vẫn. Đường cong làn môi của nam tử tuyệt đẹp, mà cánh môi khẽ cong lại thốt ra những lời bạc bẽo vô tình, khiến người ta lạnh đến tận xương tủy.
Thủy Ngâm Thiền nghe vậy thì thần kinh vừa mới thả lỏng lại lập tức căng lên, chỉ là bề ngoài vẫn giữ vẻ vô tâm vô phế như cũ. Nàng nhếch mép, trong mắt lại không có chút ý cười nào: “Vậy đại sư có thể đưa ra một lý do để gϊếŧ ta không?”
Giọng điệu của hắc y nam tử như thể đương nhiên: “Ngươi phát hiện bí mật của ta, đáng chết.”
Thủy Ngâm Thiền trong lòng tức đến hộc máu, không phải chỉ là một đôi huyết đồng thôi sao, tính là bí mật cái khỉ gì!
“Bí mật mà đại sư nói có phải là đôi huyết đồng này của ngài không?”
Một câu của Thủy Ngâm Thiền còn chưa nói hết, đôi huyết đồng kia của hắc y nam tử bỗng nhiên trừng lớn, một khắc sau trên tay nam tử đã có thêm một viên đá trong suốt lấp lánh.
Nam tử cúi đầu nhìn viên đá đó.
Trên viên đá trong suốt lấp lánh phản chiếu rõ ràng đôi đồng tử tựa mã não đỏ của nam tử, sau đó...
Đôi huyết đồng đó từ từ ngước lên, rơi trên người Thủy Ngâm Thiền, sát ý trong mắt đột ngột hiện ra.
Thủy Ngâm Thiền cảm thấy cả người đều không ổn.
Vãi cả chưởng!
Đừng nói với nàng là nam nhân này vốn dĩ không biết hai mắt của mình có màu máu, là vì nàng nhắc nhở nên hắn mới phát hiện ra đó nhé!
Bí mật mà nam nhân này vừa mới nói tới căn bản không phải là đôi huyết đồng này của hắn sao?
Thủy Ngâm Thiền thật sự là tự mình đào hố chôn mình, bây giờ sắp bị chính mình hại chết rồi!
“Vật nhỏ, ta vốn không muốn gϊếŧ ngươi, nhưng ngươi đã phát hiện ra bí mật thứ hai của ta, cho nên ngươi không thể không chết.” Khóe miệng hắc y nam tử nở nụ cười nhưng trong mắt lại là ánh sáng sắc bén bức người, sát ý lạnh lẽo thấu xương.
Mắt thấy nam nhân này giơ tay lên, dường như sắp sửa một chưởng đánh chết Thủy Ngâm Thiền, trong lòng Thủy Ngâm Thiền kinh hãi, nàng lập tức lùi về sau một bước, gấp giọng nói: “Chờ đã! Đại sư có lời gì từ từ nói! Ta tuy không biết mắt của đại sư ngươi tại sao lại biến thành màu đỏ máu nhưng đôi mắt này mỹ lệ như vậy xinh đẹp rực rỡ giống như đá mã não đỏ khiến người ta phải mê mẩn như vậy thì có gì phải kiêng kỵ chứ chẳng lẽ chỉ vì ta phát hiện ra đôi mắt mỹ lệ này mà ngài liền muốn gϊếŧ ta sao?”
Một câu của Thủy Ngâm Thiền nói vừa nhanh vừa gấp, đến hơi cũng không kịp lấy để thở. Đôi mắt đen láy như lưu ly kia cứ nhìn chằm chằm vào hắc y nam tử, cảnh giác mọi hành động của hắn.
Hắc y nam tử lại không có hành động gì thêm.
Bàn tay của hắn từ từ hạ xuống, sát ý quanh thân cũng thu lại.
Sau khi đối mắt với Thủy Ngâm Thiền vài giây, hắc y nam tử đột nhiên nhếch mép cười, hàng lông mày dài cũng nhướng lên theo, nói: “Vật nhỏ, ngươi vừa mới nói gì? Đôi huyết đồng này của ta đẹp ư? Hứm?”
Giọng nói khàn khàn trầm thấp, dường như mang theo một tia ái muội bẩm sinh làm xương cốt người ta mềm nhũn.