Chương 17: Tà mị, yêu nghiệt tuyệt sắc

Dịch: Duệ Uyên

* * *

Lần đầu tiên Thủy Ngâm Thiền có ý thức mãnh liệt về nguy cơ đến vậy.

Tên nam nhân này quá là đáng sợ rồi!

“Khụ khụ, ngươi... thả... ta... ra... trước... đã.” Thủy Ngâm Thiền nói một cách khó nhọc.

Đậu má, bóp cổ lão nương hỏi chuyện như vậy thì lão nương còn trả lời ngươi thế nào được hả?

Nam tử dường như cũng ý thức được điều này, bàn tay đang bóp cổ đối phương nới lỏng ra nhưng đôi đồng tử tựa máu kia lại tràn ngập sát ý càng thêm nồng đậm.

Thần kinh toàn thân Thủy Ngâm Thiền căng cứng, trong lòng nhanh chóng tính toán khả năng có thể trốn thoát được.

Nhưng khốn nạn thay kết quả lại là bằng không.

Tuy nam tử này thoạt nhìn chỉ chừng mười bảy mười tám tuổi nhưng Thủy Ngâm Thiền có thể cảm nhận được, đây là một cường giả có Huyền Vũ vượt xa Thủy Mặc Miễn!

Vì cái mạng nhỏ của mình, Thủy Ngâm Thiền cảm thấy mình cần phải trả lời câu hỏi của nam tử này một cách cẩn thận.

“Đại sư, ngài nói nơi này là Hư Vô Chi Cảnh gì cơ?” Thủy Ngâm Thiền cười hờ hờ hỏi. Một tiếng “đại sư” chính là thể hiện một sự tôn kính cao đến tận trời.

Hừ, Thủy Ngâm Thiền nàng co được thì cũng duỗi được, đợi sau này nàng đủ mạnh mẽ rồi sẽ không cần phải nhìn sắc mặt của bất kỳ ai nữa. Còn bây giờ nàng chỉ có thể tạm thời làm một con rùa rụt cổ mà thôi.

Đôi huyết đồng của hắc y nam tử khóa chặt lấy nàng, không đáp một lời.

Trong lòng Thủy Ngâm Thiền thầm mắng cha gọi mẹ nhưng bề ngoài nàng lại vô cùng cung kính mà đáp: “Đại sư, tiểu nhân thật sự không biết Hư Vô Chi Cảnh là gì cả, càng không biết mình đến được nơi này bằng cách nào, có lẽ chuyện này liên quan đến con manh sủng của tiểu nhân.”

Nói đoạn, Thủy Ngâm Thiền dứt khoát lôi Mao Cầu trong lòng ra bày ra cho hắn xem.

Từ khoảnh khắc hắc y nam tử kia tỉnh lại, Mao Cầu liền phát ra một tiếng “chít” đầy hoảng sợ rồi nhanh chóng chui vào lòng ngực của Thủy Ngâm Thiền.

Còn hiện tại, Mao Cầu bị vị chủ nhân không có lương tâm của mình bán đứng, một đôi mắt hạt đậu trực tiếp đối diện với nam tử trước mặt.

“Chít!” Mao Cầu hét lên một tiếng, lông tơ toàn thân nó dựng đứng, tứ chi ngắn ngủn điên cuồng giãy giụa, suýt nữa thì thoát được khỏi tay Thủy Ngâm Thiền.

Lương tâm của Thủy Ngâm Thiền trỗi dậy, sau khi khoe Mao Cầu xong lại nhét Mao Cầu trở lại vào trong lòng ngực mình.

“Hờ hờ, sự tình chính là như vậy, tại hạ quả thực là không có ý làm phiền đại sư, mong đại sư bỏ qua cho con tôm tép nhỏ bé này của tại hạ.” Thủy Ngâm Thiền cố gắng hết sức thu nhỏ cảm giác tồn tại của mình.

“Ồ? Thì ra là vậy sao?” Khí tức cuồng bạo quanh thân hắc y nam tử từ từ thu lại, hắn đầy hứng thú mà đánh giá Mao Cầu và... Thủy Ngâm Thiền.

Vãi cả chưởng!

Cả người Thủy Ngâm Thiền đều cảm thấy không khỏe.

Phong cách thay đổi đột ngột như vậy là thế nào?

Một giây trước nàng còn tưởng hắc y nam tử này là một băng sơn mỹ nam theo kiểu điên cuồng, bá đạo, ngầu lòi, đẹp trai, thế nhưng bây giờ!

Một tiếng “ồ” của nam tử có âm cuối giương lên, giọng nói khàn khàn đầy từ tính, mày dài nhướng lên, thần thái phiêu dật, vừa tà mị vừa ngông cuồng. Mà đôi môi mỏng với đường cong tuyệt đẹp kia thì khẽ nhếch lên, vô tình khơi gợi một tia ái muội say lòng người.

Đây rõ ràng là một tên đại yêu nghiệt tuyệt sắc chuyên câu dẫn người khác đến chết cũng không thèm đền mạng mà!

Thủy Ngâm Thiền vội vàng trấn tĩnh lại những xao động trong lòng, suy nghĩ đối sách tiếp theo.

Yêu nghiệt tuy câu nhân nhưng độc tính quá lớn, cái ngữ nàng đây hoàn toàn không thể trêu chọc vào, vẫn là giữ mạng nhỏ quan trọng hơn.

Đôi huyết mâu hẹp dài của nam tử khẽ híp lại, vừa đánh giá Thủy Ngâm Thiền vừa suy tính chuyện gì đó không rõ.

“Đại sư, nếu ngài không có gì căn dặn thì tiểu nhân xin phép rời đi trước được không?” Thủy Ngâm Thiền thấy khí tức quanh thân hắn không còn táo bạo như trước thì lập tức cười hì hì đề nghị.

Sau đó Thủy Ngâm Thiền liền thấy tên đại yêu nghiệt trước mặt này vậy mà cũng cười, nụ cười đó phải gọi là tà mị quyến rũ, nếu không phải tâm chí nàng kiên định thì không chừng đã bị câu mất hồn phách rồi.

“Tiểu gia hỏa, xông vào lãnh địa riêng của ta, ngươi còn muốn đi sao?” Đôi môi mỏng của nam tử cong lên một đường cong đẹp mắt, đẹp đến chết tiệt, cũng chết tiệt đến mức khiến Thủy Ngâm Thiền muốn chửi người.