Chương 13: Bế quan, Huyền Đồ tam tinh!

Dịch: Duệ Uyên

* * *

Sau khi hé lộ một chút với Thủy Mặc Miễn, Thủy Ngâm Thiền liền bắt đầu bế quan.

Trong cổ võ chi thuật của nàng tình cờ có một loại nội công tâm pháp giúp đả thông kinh mạch, nay vừa đúng lúc có thể dùng đến.

Thủy Ngâm Thiền không chỉ bắt đầu tu luyện bộ nội công tâm pháp này mà hàng ngày còn không quên đánh Thái Cực và những võ kỹ mà mình từng nghiên cứu chế ra.

Cứ như vậy, một tháng thoáng chốc trôi qua.

Sau chuyện của Thủy Ngâm Tuyết, một tháng này của Thủy Ngâm Thiền trôi qua vô cùng yên ổn, không có một con ruồi nhặng không biết điều nào chạy đến quấy rầy nàng.

Hàng ngày có hạ nhân chuyên đưa cơm nước đến, ngoài ra tuyệt không có bất kỳ ai khác đến tiểu viện của nàng.

Trong phòng, một nữ tử chỉ mặc yếm và quần ngắn đến nửa đùi đang ngồi trên giường với một tư thế kỳ lạ. Một chân của nữ tử khoanh trên giường còn chân kia lại giơ cao quá đầu, hai tay nàng kết thành một động tác tay kỳ quái.

Dần dần, mồ hôi trên trán nữ tử ngày một nhiều. Những giọt mồ hôi này mang theo cả những vết bẩn, khiến gương mặt nữ tử lem luốc như một chú mèo hoa.

Chừng nửa canh giờ sau, nữ tử đột nhiên mở bừng hai mắt, từ từ thở ra một hơi.

Một tháng, nàng không chỉ dùng nội công tâm pháp cổ võ của mình đả thông kinh mạch mà còn thành công tụ được huyền khí trong cơ thể vào đan điền.

Thủy Ngâm Thiền không biết huyền khí từ nhất giai đến cửu giai được phân chia thế nào, nàng chỉ cảm thấy huyền khí tụ tập tại đan điền vô cùng đậm đặc, suýt nữa thì làm nổ tung đan điền của nàng.

"Huyền khí đậm đặc như vậy, chắc là đạt tới cửu giai rồi nhỉ." Thủy Ngâm Thiền chẳng mấy để tâm lẩm bẩm một câu.

Ngay sau đó, nàng lại chau mày tỏ vẻ không hài lòng: "Không phải nói huyền khí càng cao thì tốc độ tu luyện càng nhanh sao, tại sao gần một tháng trôi qua rồi mà Huyền Vũ của ta mới chỉ tu luyện đến Huyền Đồ tam tinh?"

Nếu để người khác biết được suy nghĩ lúc này của Thủy Ngâm Thiền e rằng sẽ lập tức vì ghen tị ganh ghét mà phun máu đầy mặt nàng.

Nha đầu ngươi đủ rồi đó! Người khác tốn hai ba năm, thậm chí năm sáu năm mới có thể tiến bộ được một cấp bậc như vậy, thế mà ngươi chỉ trong vòng chưa đầy một tháng đã từ một phế vật không có huyền khí tu luyện đến trình độ Huyền Đồ tam tinh. Ngươi mẹ nó còn chê chậm sao?

Thủy Ngâm Thiền không thỏa mãn với thành quả của một tháng này, bèn nảy ra ý định ra ngoài thí luyện một phen.

Hậu sơn của Thủy gia chính là một nơi không tồi.

Thủy gia sở dĩ có thể trở thành đệ nhất thế gia ở Thanh Thành ngoài việc mỗi năm được hoàng thất cung cấp một lượng lớn huyền tinh thì nguyên nhân quan trọng thứ hai chính là ngọn hậu sơn này.

Nơi đây tồn tại một linh nhãn nhỏ.

Linh nhãn có thể không ngừng phóng thích linh khí, vô cùng có lợi cho việc tu hành của huyền giả!

Ngoài ra, nơi có linh nhãn ắt sẽ có linh thú.

Thứ Thủy Ngâm Thiền nhắm đến chính là linh thú, nàng bây giờ quá yếu, chỉ có thể dùng một vài linh thú cấp thấp để luyện tập một chút. Linh thú trong hậu sơn của Thủy gia mạnh nhất cũng chỉ khoảng một hai trăm năm, vừa hay để nàng thử tài một xíu.

Thủy Ngâm Thiền không gặp chút trở ngại nào mà tiến vào hậu sơn của Thủy gia, hoàn toàn không biết cùng thời khắc đó sắc mặt của gia chủ Thủy Mặc Miễn đột ngột biến đổi.

"Hỏng bét, kết giới dao động, có người xâm nhập vào hậu sơn của Thủy gia ta!"

Thần sắc của ba vị trưởng lão đang cùng nghị sự cũng trở nên nghiêm nghị.

"Cái gì? Lại có người phá được kết giới do Thái thượng trưởng lão bố trí?" Nhị trưởng lão bật phắt dậy, vẻ mặt khϊếp sợ.

Phải biết rằng kết giới này là do Thái thượng trưởng lão mới tu bổ và gia cố trước khi bế quan, cho dù là huyền giả cấp bậc Đại Huyền Sư cũng đừng mong dễ dàng phá vỡ được kết giới.

"Lẽ nào là cao thủ của Tiền gia và Vương gia?" Tứ trưởng lão nghi ngờ nói.

"Dễ dàng đột nhập vào kết giới của hậu sơn như vậy, ta nghi ngờ là... người của Thủy gia chúng ta." Ngũ trưởng lão cân nhắc đưa ra ý kiến của mình.

"Không thể nào có chuyện đó." Thủy Mặc Miễn quả quyết nói: "Dù là người của Thủy gia thì trừ phi huyền khí đạt tới cửu giai, tinh thần lực còn mạnh hơn cả Thái thượng trưởng lão, nếu không kết giới sẽ đẩy người đó ra ngoài."

"Vẫn nên mau chóng đến xem thử, lỡ như có kẻ nào nhòm ngó linh nhãn kia thì gay go!"

...

Thủy Ngâm Thiền lúc này đang ung dung nhàn nhã dạo bước trong rừng, hoàn toàn không biết một hành động nho nhỏ của mình đã gây ra oanh động lớn đến thế nào trong lòng mấy vị trưởng lão.

Thủy Ngâm Thiền đi suốt từ chiều đến chạng vạng, kết quả đi mãi cả buổi trời mà chẳng thấy bóng dáng bất kỳ con linh thú nào.

Thế là, mặt mày Thủy Ngâm Thiền đen kịt lại.

"Chết tiệt, giỡn mặt ta hả? Đến một cọng lông của linh thú cũng không có!"