Chương 12: Quyết tâm, trở thành cường giả

Dịch: Duệ Uyên

* * *

Chẳng cần nghĩ nhiều, đây tuyệt đối là một viên đan dược không thua kém gì Phục Nhan Đan trung phẩm!

Đại gia gia đây là đang ưu ái riêng cho nàng sao?

"Thiền nha đầu, những năm nay Đại gia gia đã lơ là ngươi, ngươi đừng trách Đại gia gia." Thủy Mặc Miễn thở dài một tiếng, ánh mắt trở nên có chút xa xăm.

Đôi môi hồng của Thủy Ngâm Thiền khẽ mím lại, không nói gì.

Thủy Ngâm Thiền trước kia nhát gan yếu đuối, lần duy nhất to gan lớn mật chính là lần dùng đầu húc mở cửa phòng chứa củi, cố gắng muốn gặp Nhị Hoàng tử một lần.

Đáng tiếc, kết cục cuối cùng lại là hương tiêu ngọc vẫn.

Nàng biết, Thủy Ngâm Thiền trước kia chưa từng oán trách bất kỳ ai. Nàng tự ti đến đáng thương, cảm thấy tất cả những gì mình gặp phải đều do bản thân là phế vật, cho nên đó là điều hiển nhiên.

Nhưng bây giờ Thủy Ngâm Thiền đã biến thành nàng, những ký ức đó cũng trở thành của nàng, nếu đặt mình vào hoàn cảnh đó nàng tuyệt đối sẽ không tha thứ cho những kẻ đã từng khinh nhục mình.

Thủy Mặc Miễn thấy Thủy Ngâm Thiền im lặng không nói thì không kìm được lắc đầu khẽ thở dài một tiếng.

"Thiền nha đầu à, thật ra Đại gia gia vẫn luôn biết hoàn cảnh của ngươi những năm nay, nhưng ngươi đừng trách Đại gia gia nhẫn tâm. Ngươi không có huyền khí, không thể tu luyện Huyền Vũ, tính tình lại nhát gan yếu đuối. Đại gia gia vốn nghĩ như vậy có thể tôi luyện tâm trí của ngươi, nào ngờ bao năm qua ngươi không những không cầu tiến mà tính tình ngược lại càng ngày càng trở nên yếu đuối hơn."

Ánh mắt Thủy Mặc Miễn nhìn về phía Thủy Ngâm Thiền mang theo một tia tự trách, ngoài tự trách ra lại có một tia vui mừng: "Có điều chuyện lần này dường như khiến Thiền nha đầu ngươi nghĩ thông suốt rồi? Người ta ấy à, không thể quá nhượng bộ, ngươi càng nhượng bộ thì người khác càng cho rằng ngươi là một quả hồng mềm."

Thủy Ngâm Thiền nghe vậy thì trong lòng đã hiểu rõ.

Thì ra là vậy, thảo nào nguyên chủ ở Thủy gia luôn bị bắt nạt, Thủy Mặc Miễn này thân là gia chủ, cho dù sự vụ có bận rộn cũng không thể nào không hề hay biết. Không ngờ ông lại có tâm tư như vậy.

Sỉ nhục đánh mắng quả thật có thể rèn luyện tâm trí con người, vậy nhưng nguyên chủ tính tình nhu nhược, lão đầu này không sợ nàng bị chơi đến hỏng sao?

Thủy Ngâm Thiền đối diện với đôi mắt tràn đầy vẻ từ ái của Thủy Mặc Miễn thì không nỡ nói cho ông biết rằng Thủy Ngâm Thiền trước kia vì sự tự cho là đúng của ông mà thật ra đã chết toi rồi.

Thủy Mặc Miễn tiếp tục nói: "Thiền nha đầu, phụ thân mẫu thân của ngươi đều là những huyền giả vô cùng xuất sắc, Đại gia gia tin rằng sớm muộn gì ngươi cũng có thể trở nên ưu tú như họ!"

Khóe miệng Thủy Ngâm Thiền giật giật: "Đại gia gia, ngài có phải đã quên rồi không, con là một phế vật không có huyền khí, nếu bị bọn họ hành hạ đến chết thì phải làm sao?"

Lão đầu này trông thì có vẻ nghiêm túc đàng hoàng, sao bây giờ nàng lại cảm thấy lão đầu này thực ra cũng không đáng tin cậy cho lắm nhỉ.

Thủy Mặc Miễn nghe vậy thì sắc mặt nghiêm lại, nói bằng một giọng thấm thía: "Nha đầu, nếu ngay cả chút phiền phức này ở Thủy gia mà ngươi cũng không giải quyết được thì sau này rời khỏi Thủy gia còn có đường sống ở đâu nữa?"

Ánh mắt Thủy Ngâm Thiền khẽ thay đổi, vô cùng đồng tình với lời của Thủy Mặc Miễn.

Thủy Ngâm Thiền trước kia thật sự quá yếu gà, rời khỏi Thủy phủ thì đúng là chỉ có nước bị người ta gϊếŧ chết trong vòng một giây.

"Thiền nha đầu, ngươi nói trước cho Đại gia gia biết, trong người ngươi thật sự có huyền khí sao?" Thủy Mặc Miễn tuy cảm thấy nha đầu này không cần thiết phải nói dối mình nhưng bây giờ vẫn có chút khó có thể tin được.

Huyền khí vô hình, cho nên có Trắc Huyền Thạch chuyên dùng để đo lường sự cao thấp của huyền khí trong cơ thể. Người thử nghiệm sẽ tập trung toàn bộ huyền khí trong cơ thể vào đan điền sau đó đặt tay lên trên Trắc Huyền Thạch, huyền giả có thuộc tính khác nhau thì màu sắc huyền khí đo ra được cũng khác nhau, mà huyền khí càng cao thì màu sắc tương ứng cũng càng đậm.

Ban đầu lúc gia tộc kiểm tra, Thủy Ngâm Thiền rõ ràng không thử ra được bất kỳ huyền khí nào.

Nhưng bây giờ nha đầu này lại nói trong người mình có?

Thủy Ngâm Thiền bất đắc dĩ đảo mắt một cái, nàng đã nói rất nhiều lần rồi, sao lão đầu này vẫn không tin nàng.

"Đại gia gia, có một chuyện Thiền nhi chưa kịp nói cho người biết."

"Ồ? Nói ta nghe thử xem."

Thủy Ngâm Thiền bắt đầu bịa chuyện: "Mấy hôm trước con tình cờ gặp một vị đại sư thần bí ở trên đường, vị đại sư đó vừa nhìn một cái đã nhận ra thể chất phế vật của con. Có điều sau khi đại sư tỉ mỉ xem xét cho con thì phát hiện trong cơ thể con không phải không có huyền khí mà là kinh mạch bị tắc nghẽn, huyền khí không có cách nào tụ được ở đan điền."

"Thảo nào, thì ra là như vậy."

"Vị đại sư đó rất hợp duyên với con, bèn truyền thụ cho con một môn nội công tâm pháp. Chỉ cần tu luyện bộ tâm pháp đại sư dạy là con có thể đả thông kinh mạch tắc nghẽn, khiến huyền khí hội tụ được tại đan điền."

"Nếu quả thật như vậy thì tốt quá rồi. Thiền nha đầu, ngươi mau mau tu luyện bộ nội công tâm pháp đó, sau khi tụ khí thành công nhất định phải nói cho Đại gia gia biết!"

Thủy Ngâm Thiền nhận ra Thủy Mặc Miễn thật lòng vui mừng cho mình thì trên mặt cũng bất giác nở một nụ cười chân thành.

Nàng quyết định rồi, chỉ vì sự kỳ vọng của lão đầu đáng yêu này dành cho nàng, nàng nhất định sẽ cố gắng tu luyện Huyền Vũ, trở thành một cường giả tối cao!