Chương 11: Linh dược, ưu tiên đặc biệt

Dịch: Duệ Uyên

* * *

Một trăm roi sắt quất lên lưng, da tróc thịt bong còn coi như nhẹ. Nếu rót huyền khí vào roi sắt rồi mới hành hình, Thủy Ngâm Tuyết không nằm liệt mười ngày nửa tháng thì căn bản không thể xuống giường nổi.

Kết quả, Nhị trưởng lão vừa nghĩ đến điều gì thì điều đó liền xảy đến.

Thủy Mặc Miễn trực tiếp hạ lệnh: Xử phạt một trăm roi sắt. Bất cứ kẻ nào cầu xin đều sẽ bị phạt chung!

Lão gia tử nói là làm, lệnh vừa ban ra thì trong phòng lập tức có hai người bước ra, làm tư thế muốn kéo người xuống.

Lúc này cuối cùng Thủy Ngâm Tuyết cũng bắt đầu thấy sợ hãi, lập tức khóc lóc xin tha: “Đại gia gia đừng mà! Tuyết Nhi biết lỗi rồi, Đại gia gia tha cho Tuyết Nhi đi! Đại gia gia, Đại gia gia... các ngươi buông ta ra, mau buông ta ra!”

Dù Thủy Ngâm Tuyết có cầu xin thế nào thì Thủy Mặc Miễn vẫn mặt không đổi sắc, lần này ông đã quyết tâm dùng gia pháp xử lý.

Chẳng bao lâu sau, một tràng tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết vang lên, kèm theo đó là những tiếng chửi rủa không sao nghe nổi.

“Thủy Ngâm Thiền, đồ phế vật không biết xấu hổ, đồ tiện nhân, đồ hồ ly tinh nhà ngươi! Sao ngươi không đi chết đi! A, a a, đau quá... Gia gia, phụ thân cứu con, hu hu...”

Nhị trưởng lão và Thủy Nhạc Trượng nghe mà lòng đau như cắt, hai người trừng mắt nhìn Thủy Ngâm Thiền đến muốn rách cả mí mắt, những nhát dao vô hình bằng ánh mắt đã gϊếŧ chết Thủy Ngâm Thiền cả mấy trăm lần rồi.

Tuyết nha đầu mà bọn họ không nỡ nói nặng lời lấy một câu vậy mà lại phải chịu hình phạt một trăm roi vì tiểu phế vật này!

Những roi này đều được vung lên bằng huyền khí, một roi có uy lực bằng hai roi thường, điều này có nghĩa là Thủy Ngâm Tuyết phải chịu hai trăm roi sắt!

Nếu không phải nha đầu này có thiên phú không tệ, bản thân sở hữu huyền khí lục giai, Huyền Vũ cũng đã đạt đến trình độ Huyền Đồ ngũ tinh thì lần này chắc chắn không chết cũng tàn phế.

“Đại ca, sao huynh có thể nghe lời một phía của tiểu phế vật này! Ngày đó chính ta và lão Tứ tận mắt nhìn thấy tiểu tiện nhân này làm ra loại chuyện phóng đãng như vậy cùng tiểu tử Vân gia kia! Loại da^ʍ oa này nên hủy dung rồi đánh roi, Tuyết nha đầu đã làm gì sai chứ? Cho dù có sai thì đó cũng là tội không cẩn thận vượt quá quy củ, cùng lắm là phạt con bé cấm túc vài ngày. Đại ca, huynh đúng là bất công quá!” Nhị trưởng lão nghe từng tiếng kêu thảm thiết kia thì cơn tức giận vẫn nghẹn trong lòng cuối cùng cũng bùng nổ.

Hai chữ “bất công” khiến Thủy Mặc Miễn nhíu mày, gương mặt già nua của ông sa sầm xuống: “Lão Nhị, đệ nói ta bất công? Đừng tưởng ta đã già rồi nên đầu óc không còn minh mẫn nữa, những chuyện Tuyết nha đầu lén lút làm còn ít sao? Nếu không phải thấy thiên phú của nó không tệ thì lão phu đã sớm tìm nó tính sổ rồi!

Trước kia ta chỉ nghĩ nha đầu này kiêu căng ngang ngược, những trò tiểu xảo nó làm với Thiền nha đầu ta cũng chỉ coi là chuyện tiểu đánh tiểu nháo giữa đám hậu bối. Nhưng lần này đệ xem đứa tôn nữ ngoan ngoãn của đệ đã làm gì? Tuổi còn nhỏ mà lòng dạ độc ác như vậy, nếu không phải Thiền nha đầu mệnh không nên tuyệt thì chỉ e là đã bị nha đầu này đánh chết rồi!”

Thủy Ngâm Thiền nghe những lời này thì trong lòng cũng lạnh đi.

Trên thực tế, Thủy Ngâm Thiền trước kia đúng là đã bị Thủy Ngâm Tuyết hại chết, nếu không phải nàng mượn xác hoàn hồn thì đâu còn cơ hội đứng đây xử lý Thủy Ngâm Tuyết.

Cho nên, Thủy Ngâm Tuyết ngươi dù có đền mạng cho Thủy Ngâm Thiền cũng thật sự chẳng oan uổng gì.

Tiếng la hét như heo bị chọc tiết kéo dài rất lâu mới yên tĩnh lại, Nhị trưởng lão và Thủy Nhạc Trượng sớm đã đứng ngồi không yên, lập tức nhao nhao chạy ra ngoài xem Thủy Ngâm Tuyết.

Thủy Mặc Miễn xoa xoa vầng trán hơi nhức, ông cho mọi người lui ra, chỉ giữ lại một mình Thủy Ngâm Thiền.

“Nha đầu, cảm thấy thân thể thế nào rồi?” Thủy Mặc Miễn hỏi.

Thủy Ngâm Thiền cười nói: “Ngay cả Phục Nhan Đan trung phẩm Đại gia gia cũng tặng cho con, thân thể của con đương nhiên là tốt hơn nhiều rồi, chỉ là hiện tại vẫn còn hơi suy yếu.”

Thủy Mặc Miễn nhìn ra ngoài cửa, sau khi xác định không có ai nghe lén thì lúc này mới lấy từ trong lòng ngực ra một cái bình khác, không nói hai lời liền nhét vào miệng nàng.

“Ưʍ... Đại gia gia, người cho con ăn gì vậy?” Thủy Ngâm Thiền chỉ cảm thấy viên đan dược này vào miệng liền tan, dược hương nồng đậm.

Một khắc sau, vết thương ngoài da trên người nàng thế mà lại đang lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được!

Trừ vết sẹo do Thực Phu Thủy để lại trên mặt ra, làn da trên người nàng lại trở nên mịn màng như lúc ban đầu.