Chương 10: Thưởng nàng ta, một trăm roi

Dịch: Duệ Uyên

* * *

Thủy Mặc Miễn nhìn thấy bộ dạng trang điểm lòe loẹt này của Thủy Ngâm Tuyết thì gương mặt sa sầm lại, ông lập tức quát lớn một tiếng: “Quỳ xuống cho ta!”

Thủy Ngâm Tuyết sợ đến mức hai chân mềm nhũn, lúc này mới thu lại tâm tư mà nhìn vào trong phòng, đến khi phát hiện thấy Thủy Ngâm Thiền đang lười biếng nhìn chằm chằm mình thì nàng ta liền hiểu ra vấn đề.

“Đại gia gia, có phải đồ phế vật này đã nói gì với người không? Tuyết Nhi đúng là đã dùng Thực Phu Thủy hủy hoại gương mặt của nàng ta, nhưng mà đó là nàng ta xứng đáng bị như vậy! Ai bảo nàng ta dám câu dẫn Vân ca ca của con, một kẻ không biết liêm sỉ như vậy mà chỉ hủy đi gương mặt của nàng ta là đã tốt lắm rồi! Thủy Ngâm Tuyết con ai làm thì người đó chịu, Đại gia gia muốn phạt thì cứ phạt đi!”

Thủy Ngâm Thiền nhìn Thủy Ngâm Tuyết chăm chú với vẻ đăm chiêu.

Chậc chậc, không ngờ Thủy Ngâm Tuyết này cũng có chút đầu óc, nếu nàng ta ra sức đùn đẩy thoái thác thì chắc chắn sẽ khiến mấy vị trưởng lão chán ghét. Nhưng giờ nàng ta dám thẳng thắn thừa nhận, đã thế còn nói năng đầy lý lẽ hùng hồn như vậy sẽ chỉ khiến người ta thấy tính tình nàng ta bốc đồng không hiểu chuyện mà thôi.

Quả nhiên gương mặt đang căng chặt của Thủy Mặc Miễn và mấy vị trưởng lão có hơi giãn ra.

Lần này đến lượt sắc mặt của Thủy Ngâm Thiền không được tốt cho lắm.

“Thiền nha đầu, ngươi nói cho Đại gia gia biết chuyện ngày hôm trước có đúng sự thật không?” Thủy Mặc Miễn quay sang nhìn Thủy Ngâm Thiền rồi hỏi.

Mắt Thủy Ngâm Thiền hơi rũ xuống, thu lại tia sáng sắc bén bên trong, khẽ hỏi: “Đại gia gia, nếu là sự thật thì sao? Còn nếu là giả dối thì sẽ thế nào?”

Thủy Mặc Miễn nghiêm giọng nói: “Nếu là sự thật thì đó là hai ngươi tình đầu ý hợp, ngày khác Đại gia gia sẽ đến Vân gia thay ngươi cầu mối hôn sự này. Nếu không phải sự thật thì như vậy tức là Vân tiểu tử kia dụ dỗ ngươi, lão gia tử ta đây sẽ đánh gãy chân hắn!”

Trái tim hơi căng chặt của Thủy Ngâm Thiền bỗng chốc thả lỏng, nàng không nhịn được phì cười một tiếng.

Nàng vốn tưởng Thủy Mặc Miễn định giúp Thủy Ngâm Tuyết gỡ tội, không ngờ lại là vì nàng.

Trong nhất thời, Thủy Ngâm Thiền đã có vài phần ý muốn thân cận đối với Thủy Mặc Miễn.

“Đại gia gia, người cứ yên tâm, lần trước là một sự cố ngoài ý muốn, con với Vân Phi Dật kia hoàn toàn trong sạch, người cũng đừng đến nhà cầu hôn làm gì, Thiền nhi còn nhỏ lắm, bây giờ chỉ muốn chuyên tâm tu luyện Huyền Vũ thôi.”

Thủy Ngâm Tuyết nghe vậy lại thấy buồn cười mà trào phúng một tiếng: “Đồ phế vật không có chút huyền khí nào mà lại đòi tu luyện Huyền Vũ, ngươi tưởng mọi người đều ngu xuẩn như ngươi chắc?”

Thủy Ngâm Thiền chẳng thèm để ý đến thứ vặt vãnh bên cạnh, trực tiếp ghé sát tai Thủy Mặc Miễn thì thầm vài câu.

Thủy Mặc Miễn nghe xong lời Thủy Ngâm Thiền thì đôi mắt già nua của ông không khỏi sáng lên: “Thiền nha đầu, những gì ngươi nói là thật sao?”

“Thiền nhi không dám lừa gạt Đại gia gia.”

Nàng quả thực có cách tu luyện Huyền Vũ, bởi vì trong cơ thể nàng không phải là không có huyền khí mà là do kinh mạch tắc nghẽn, huyền khí không thể tụ vào đan điền. Chỉ cần nàng đả thông được kinh mạch là nàng có thể trở thành một Huyền giả!

“Đại gia gia, người đừng để đồ phế vật này lừa!” Thủy Ngâm Tuyết nói bằng giọng the thé. Nàng ta không hiểu, tiện nhân Thủy Ngâm Thiền này đã nói gì với Đại gia gia mà lại khiến ông lộ ra vẻ mặt vui mừng kinh ngạc như vậy.

“Ngươi câm miệng!” Thủy Mặc Miễn khẽ quát, rồi lại nhìn về phía Thủy Ngâm Thiền: “Thiền nha đầu, đồ hỗn trướng này đã hãm hại ngươi khổ sở, bây giờ Đại gia gia giao quyền quyết định cho ngươi, ngươi nói xử trí thế nào thì Đại gia gia sẽ xử trí thế ấy.”

“Đại gia gia, người không thể làm như vậy được! Đồ tiểu phế vật này sẽ gϊếŧ chết con mất!” Thủy Ngâm Tuyết hét lên chói tai một cách khó tin.

Đại gia gia vậy mà lại giao nàng ta cho đồ phế vật này xử trí ư?

Nhị trưởng lão và Thủy Nhạc Trượng vốn còn định nói gì đó, nhưng bọn họ hiểu rõ tính cách của Thủy Mặc Miễn, một khi đã quyết định chuyện gì thì rất ít khi thay đổi.

Khóe miệng Thủy Ngâm Thiền khẽ nhếch lên, không ngờ Đại gia gia lại là một người đáng yêu đến vậy.

Thủy Ngâm Thiền trước kia sao lại không phát hiện ra nhỉ?

Phải rồi, Thủy Ngâm Thiền trong ký ức gặp ai cũng cúi gằm mặt, đương nhiên không nhìn thấy sự thương xót trong mắt Đại gia gia, cũng không thấy được vẻ từ ái trong mắt của lão nhân.

“Đại gia gia, tuy Thiền nhi bị nàng ta đánh cho thừa sống thiếu chết nhưng Thiền nhi biết nàng ta dù sao cũng là Tứ tỷ của con, cho nên Thiền nhi không muốn trừng phạt nàng ta một cách nặng nề.” Thủy Ngâm Thiền khẽ thở dài, ra vẻ lòng dạ từ bi.

Mấy vị trưởng lão và các thúc bá không khỏi liếc mắt nhìn, thầm nghĩ nha đầu này lòng dạ cũng lương thiện, nhưng đồng thời cũng lắc đầu, tính cách thế này trên con đường đại đạo Huyền Vũ căn bản không thể đi xa được.

Thế giới cường giả vi tôn, bị đánh thì phải đánh trả lại, cứ một mực nhượng bộ chỉ khiến ngươi trông càng thêm hèn nhát.

Thế nhưng không đợi bao lâu, mọi người liền phát hiện bọn họ hoàn toàn đã nghĩ sai rồi!

Bởi vì ngay sau đó Thủy Ngâm Thiền lại cười híp mắt bổ sung: “Tứ tỷ xinh như hoa như ngọc, ta đâu nỡ lòng nào hủy hoại gương mặt của nàng ta chứ, vì vậy cứ thưởng cho nàng ta một trăm roi sắt đi. Ừm, đánh vào lưng là được rồi.”