Quý Tri Thu thấy đã đạt được mục đích, cười tủm tỉm nói: “Vậy nếu Ngôn Ngôn trả lời đúng hết thì cừ quá đi, ba ngưỡng mộ con lắm đó!”
Quý Ngôn Ngôn được nịnh lâng lâng, hừ hừ mũi hai tiếng, cơ thể mũm mĩm lắc nhẹ hai cái trên ghế ăn trẻ em, cười ngây ngô.
“Vậy Ngôn Ngôn nhắm mắt lại đi, ba đút miếng đầu tiên nhé.” Quý Tri Thu nói.
Quý Ngôn Ngôn bị kí©h thí©ɧ ý chí chiến đấu, lập tức nhắm mắt lại, há to miệng, còn tự l*иg tiếng “A...”.
Quý Tri Thu mỉm cười đút cho một thìa cơm.
Gò má mềm mại của Quý Ngôn Ngôn phồng lên, nếm rất chăm chú.
Đây là cái gì nhỉ (nhai nhai nhai) Ngôn Ngôn không phân biệt được (nhai nhai nhai) Ngôn Ngôn biết rồi (nhai nhai nhai).
Nó hưng phấn mở mắt ra, phấn khích đến mức tay chân múa loạn xạ: “Cơm! Là cơm!!”
Quý Tri Thu biết nó đang nói đến cơm trắng, chân thành tán thưởng: “Ngôn Ngôn giỏi quá, nhanh vậy đã tìm ra đáp án đầu tiên rồi.”
Quý Ngôn Ngôn không thể chờ đợi được nữa, nuốt hết cơm trong miệng, lại há to miệng, giục Quý Tri Thu đút tiếp.
Quý Tri Thu lại đút một thìa nữa, nói: “Nhai kỹ nuốt chậm sẽ dễ tìm ra đáp án hơn.”
Trước đây Quý Ngôn Ngôn ăn cơm không nghiêm túc, thường thì ăn một miếng nhè hai miếng, nhưng lần này lại nuốt hết, còn liếʍ liếʍ môi.
“Là cái dài dài...” Quý Ngôn Ngôn múa may tay chân miêu tả, còn níu cái yếm màu tím của mình: “Giống, màu giống!”
Quý Tri Thu bị bộ dạng đáng yêu của Quý Ngôn Ngôn chọc cười: “Có phải Ngôn Ngôn muốn nói quả cà tím không?”
Quý Ngôn Ngôn gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, ánh mắt sáng ngời, tiếp tục khua tay múa chân: “Chính là cái dài dài, nhỏ nhỏ, Ngôn Ngôn ăn rồi!”
Quý Tri Thu bơm đầy giá trị tinh thần: “Giỏi quá, Ngôn Ngôn đúng là thiên tài nhí mà, nhanh vậy đã đoán đúng hai cái, thông minh hơn ba hồi nhỏ nhiều.”
Nghe thấy vậy, Quý Ngôn Ngôn khoanh tay, mặt mày cực kỳ vênh váo, cái ghế ăn trẻ em nhỏ bé này không chứa nổi nó nữa rồi, chỉ thiếu điều buộc tên lửa vào mông là bay thẳng lên trời.
Quý Tri Thu cố nén cười, đút từng miếng từng miếng, thành công “xử lý” được Quý Ngôn Ngôn, ăn hết sạch cả bát cơm.
Số người xem trong phòng livestream từ từ tăng lên, bình luận ngày càng nhiều.
[Thế này cũng được hả? Có phải là cùng một nhóc hư hôm qua không vậy?]
[Streamer thông minh quá, học được rồi, về nhà cũng đối phó với con trai mình y chang.]
[Quả nhiên, phụ huynh dạy dỗ đàng hoàng thì không có đứa trẻ nào là không đáng yêu, xem mà tôi cứ cười như một bà dì.]
[Tuy không thấy rõ mặt nhưng mà cưng thật sự! Ông ba có thể nhịn không thơm, đúng là ngón cái.jpg]
Quý Ngôn Ngôn cũng rất hài lòng với biểu hiện của mình, má phồng lên, mắt long lanh nhìn Quý Tri Thu, không ngừng chớp mắt ra hiệu cho cậu.
Cuối cùng Quý Ngôn Ngôn cũng hết “hổ báo”, Quý Tri Thu vui mừng xoa xoa mái tóc mềm của nó, đột nhiên thấy ngứa ngáy trong lòng, muốn trêu nó một chút.
Dưới ánh mắt mong chờ của Quý Ngôn Ngôn, cậu cố tình trề môi, tiếc nuối thở dài một tiếng: “Tuy biểu hiện của Ngôn Ngôn rất tuyệt, nhưng lại không đoán trúng một nguyên liệu quan trọng nhất trong đó.”
Quý Ngôn Ngôn ngớ người ra, tay chống má, không ngừng chép miệng, muốn nhớ lại hương vị vừa rồi, nhưng nghĩ mãi không ra, đây chính là khó khăn lớn nhất mà nó từng gặp phải!
Khán giả trong phòng livestream không phải là trẻ con ba tuổi, không dễ bị lừa như vậy, họ đã sớm nhận ra các nguyên liệu trong bát.
[Tuy không nói rõ được tên chính xác, nhưng về cơ bản đã tìm ra hết rồi, còn thiếu gì nữa?]
[Thật ra, đứa bé này rất thông minh, streamer dạy dỗ tốt, sau này nhất định sẽ thành tài.]
[Vậy rốt cuộc là thiếu cái gì, ai nói cho tôi biết với?]
[Lẽ nào là công thức bí mật của streamer?]
Ngay khi mọi người đang thắc mắc, Quý Tri Thu từ từ giơ tay lên, cậu tỏ ra vô cùng nghiêm túc, không ai đoán được hành động tiếp theo của cậu.
Cậu nhanh chóng chụm tay bắn tim, đặt lên ngực, bắt chước nhịp tim đập thình thịch hai cái, nháy mắt một cái, ém giọng: “Đương nhiên là tình yêu thương chan chứa của ba con rồi!”
Khán giả trong phòng livestream: “...”
Quý Ngôn Ngôn: “...”
Ồ.
Ọe…
Bình luận trong phòng livestream dừng lại một chút, rồi lại bắt đầu tăng lên.
[Rút lại, đột nhiên không muốn biết nữa orz.]
[Hahaha sến quá đi, hóa ra ông ba này là người như vậy!]
[Rất muốn phản bác, nhưng lại không biết nói gì...]
[Đúng là không sai, bát cơm nào mà không có tình yêu thương chan chứa của người cha chứ? Đầu chó.jpg]
[Rất muốn phỏng vấn nhóc nhà anh, cảm giác đột nhiên bị sến súa tấn công là gì.]
Vốn từ của một đứa trẻ ba tuổi có hạn, nhất thời không hiểu được ý người nói, chỉ là bản năng cảm thấy sến súa, cơ thể lùi về phía sau một chút, lặng lẽ nhìn đi chỗ khác, trên mặt viết đầy chữ thấy ghê.
Quý Tri Thu nhướng cao mày, không khách khí véo véo gương mặt mềm mại của Quý Ngôn Ngôn: “Nhìn đi đâu đấy?”