Chương 6

[Đã follow, là tôi trách nhầm streamer, anh ấy căn bản không phải là phụ huynh chiều con, xem mà thông cả tuyến vυ", tinh thần sảng khoái.]

[Follow +1, hằng ngày livestream lúc mấy giờ thế?]

Tỷ lệ chuyển đổi người hâm mộ gần như là một một, giá trị quà tặng tuy không lớn, nhưng đây đã là một khởi đầu rất tốt.

Quý Tri Thu nghe thấy tiếng tim mình đập ngày càng nhanh, mày càng nhướng cao.

Ừm, hình như cậu đã tìm thấy một con đường mới.

Sau khi hẹn giờ livestream cho ngày hôm sau, Quý Tri Thu tắt sóng đúng giờ.

Quý Ngôn Ngôn vẫn còn ngồi trên sàn lắp đồ chơi, yên yên tĩnh tĩnh, trông như một nắm cơm nắm mềm mềm dẻo dẻo.

Sức của trẻ con có hạn, nó thực sự không lắp được, đành ôm đồ chơi đến tìm Quý Tri Thu nhờ giúp. Lần này thái độ cũng không tệ, dáng vẻ cũng ngoan ngoãn, Quý Tri Thu nhất thời mềm lòng nên giúp nó.

Nhưng khi dạy nó nói lời cảm ơn, Quý Ngôn Ngôn lại bĩu môi, chạy biến vào phòng, sống chết không chịu ra. Quý Tri Thu biết chuyện này chỉ có thể từ từ, vì vậy cũng không gây áp lực cho nó nữa.

Trẻ con ngủ nhiều, ăn tối xong chẳng bao lâu Quý Ngôn Ngôn đã buồn ngủ, dụi dụi mắt, giơ tay về phía Quý Tri Thu đòi bế.

Lúc không hờn dỗi, Quý Ngôn Ngôn quả là một em bé thiên thần, má bánh bao, mắt long lanh, tay chân ngắn cũn, bàn tay nhỏ mũm mĩm mềm mại, mu bàn tay toàn là hõm thịt.

Ngoại hình cũng vô cùng xinh xắn, răng trắng môi hồng, tóc mềm mượt, lông mi vừa cong vừa dày, sợi nào ra sợi nấy, có lẽ đây là gen di truyền từ người cha còn lại của nó, nghe nói ông nội là người Đức, mang một phần huyết thống da trắng.

Quý Tri Thu bế nhóc con lên giường, Quý Ngôn Ngôn rúc trong chăn mềm thơm phức, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Cậu sờ má con trai, rón rén lui ra ngoài.

Đóng cửa lại, cậu nhìn căn nhà trống rỗng, mắt sáng rực lên cơn phấn khích.

Cuộc sống về đêm tươi đẹp, ta tới đây!

Đồ ăn vặt quá nhiều chất phụ gia, không tốt cho trẻ nhỏ. Trước kia cậu sợ con nít ăn vụng nên chẳng dám mua. Cuối cùng, cậu lục tung cả nhà lên mới tìm thấy một bịch snack khoai tây sắp hết hạn trong góc, bia lại càng không có. Hết cách, cậu đành lấy một chai sữa trái cây của Quý Ngôn Ngôn.

Vốn dĩ cậu chỉ định dùng nó để thay thế, nhưng uống một ngụm mới phát hiện vị ngọt thanh, ngon hơn mấy thứ nước ngọt cậu mua trước đây, thế là cậu lại lấy cả một lốc trong tủ, cắm ống hút vào từng hộp.

Cậu tìm một bộ phim zombie, chỉ bật chiếc đèn nhỏ bên cạnh, vừa uống sữa vừa đắm chìm vào phim.

Bộ phim này được đầu tư kinh phí lớn, điểm đánh giá rất cao, bối cảnh chân thực đến lạ thường. Quý Tri Thu xem vô cùng nhập tâm, trong phút chốc hoảng hốt cảm giác như có con zombie đang nhe cái mồm máu lao về phía mình, sợ run cả tay, miếng snack suýt rơi xuống đùi.

Thật ra cậu khá nhát gan, chỉ là càng gà càng ham vui, rõ ràng sợ đến tim gan phèo phổi đều run rẩy, mà lại xem cực kỳ hăng say. Phim kết thúc, sau lưng cậu nổi hết cả da gà, cảm giác như bị hơi lạnh bao quanh.

Cũng không còn sớm nữa, cậu xoa xoa cánh tay rồi vào nhà vệ sinh tắm rửa.

Đêm khuya tĩnh mịch, bóng tối lan ra, đồ đạc trong nhà trở nên mờ ảo, đường nét hòa vào nhau như những con quái vật khổng lồ đang ẩn mình.

Lúc rửa mặt không mở mắt ra được, nhưng thính giác lại trở nên vô cùng nhạy bén, từng giọt nước rơi xuống đập vào bồn rửa.

Tự dưng cậu thấy hơi lạnh sống lưng, tự trấn an mình vài câu, cầm khăn lau mặt, trong lúc vô tình ngẩng đầu lên thì đột nhiên bắt gặp một bóng đen trong gương đang không ngừng tiến lại gần ngày càng rõ nét.

Chẳng hiểu sao não Quý Tri Thu lại tự động kết nối với bộ phim, hình ảnh con zombie lao tới hiện lên trong mắt cậu, xuyên qua ảo ảnh và đến với thực tại.

Cậu suýt không thở nổi, đồng tử run nhẹ, đến khi cậu nhìn lại thì trong gương trống không, chẳng có gì cả, vừa rồi chỉ là ảo giác của cậu mà thôi.

Con người giỏi nhất là tự hù mình, bóng tối cũng dễ sinh ra nỗi sợ. Đột nhiên Quý Tri Thu thấy lạnh khắp người, run run rẩy rẩy, cảnh giác nhìn căn phòng tối om, trong đầu toàn là những hình ảnh không hay ho.

Cậu như bị ma nhập, bật lại đèn từng phòng một, quét mắt nhìn từ trên xuống dưới, ngay cả tủ cũng lục tung ra, chắc chắn không có chỗ nào có thể giấu thứ gì đáng sợ, lúc này mới tắt đèn lại.

Cái hại của việc vừa gà vừa ham vui đã lộ rõ, cậu càng nghĩ càng sợ, ôm tay muốn khóc không ra nước mắt.

Cậu thề không bao giờ dám một mình xem phim kinh dị vào ban đêm nữa.

Trong nhà chỉ có một mình cậu, ngủ thế quái nào được!

Đột nhiên Quý Tri Thu nghĩ ra điều gì đó, rón rén đi về phòng, bật chiếc đèn nhỏ trên tủ.

Ánh sáng vàng ấm xua tan bóng tối, nhẹ nhàng rải lên giường, Quý Ngôn Ngôn ngủ rất say, bàn tay nhỏ mũm mĩm nắm mép chăn, má bị ép ra một vòng thịt, ửng hồng phơn phớt, đáng yêu như một cái bánh gạo nếp mới ra lò.