Lông mi của Quý Ngôn Ngôn vừa cong vừa dày, nó chớp mắt hai cái, những giọt lệ đọng trên mi, tầm nhìn trở nên rõ ràng, cuối cùng cũng nhìn rõ món đồ chơi trong tay ba.
Đó đó đó là món nó thích nhất! Tối đi ngủ nó còn không nỡ buông tay!!
Nó bất giác cảm thấy rất đau lòng, hoàn toàn hoảng loạn, kiễng chân cố gắng vươn tay ra để giành lại món đồ chơi đó.
Nhưng nó hoàn toàn không thể đấu lại Quý Tri Thu, cậu chỉ lùi lại hai bước là đã né được tay của đứa trẻ hư: “Không phải giận là phải ném đồ à? Vậy thì ba cũng rất giận, hậu quả khi ba giận rất nghiêm trọng, ba sẽ ném cái này, không, ném hết đồ chơi!”
Không làm người quả nhiên vui nhất.
Quý Tri Thu vốn định ăn miếng trả miếng, giả làm trẻ hư để Quý Ngôn Ngôn nhận ra vấn đề, không ngờ lại trở thành diễn xuất thật, giải phóng bản tính, hai tay cầm một món đồ chơi, vừa run rẩy điên cuồng vừa vung qua vung lại.
Mặc dù bản tính cậu lạc quan, chuyện gì cũng không để tâm, nhưng đột nhiên trở thành ba pháo hôi của ba nhóc phản diện vẫn tạo cho cậu một áp lực vô hình rất lớn, lần nổi điên này đã giải tỏa hoàn toàn, cả người như được thăng hoa.
Phù, sướиɠ.
Sau khi tâm trạng thoải mái, Quý Tri Thu mới quay đầu nhìn Quý Ngôn Ngôn.
Hiệu quả tốt hơn tưởng tượng, vẻ kiêu ngạo của đứa trẻ hư đã bị dập tắt, ngược lại còn có vẻ hơi câu nệ, hoàn toàn khác bộ dạng hư hỏng vừa nãy.
“Ba ơi, ba tốt.” Quý Ngôn Ngôn bĩu môi, giơ hai tay nhỏ mũm mĩm ra, mềm mại ôm chân Quý Tri Thu: “Ba đừng giận nữa mà.”
Không hổ là di truyền gen của cậu, biểu cảm nhỏ bé này vô cùng đáng yêu, nhưng Quý Tri Thu không hề mềm lòng, giọng điệu vẫn lạnh lùng, dỗi hờn: “Nhưng lúc nãy con đã quát ba, còn kéo quần ba, giơ tay đánh ba!”
Quý Ngôn Ngôn hơi phân vân, nó vốn được chiều chuộng không coi ai ra gì, hoàn toàn không biết xin lỗi là gì, nhưng nó nhìn món đồ chơi của mình đang bị giơ cao, cuối cùng vẫn phải khuất phục, bĩu môi, bối rối nói: “Vậy con xoa cho ba nhé, được không ạ?”
Nó vừa nói vừa dùng bàn tay nhỏ mũm mĩm quẹt mũi và nước mắt, lại định giúp Quý Tri Thu xoa chân, tiện thể bôi cả nước mũi nước mắt lên đó.
Thái dương của Quý Tri Thu giật thon thót hai cái, vội vàng ngăn nó lại: “Rồi sao nữa, con không xin lỗi ba à?”
Nhóc hư bĩu môi sắp treo được cả bình dầu, biểu cảm không tình nguyện, Quý Tri Thu hừ mũi, làm bộ ném đồ, nhóc hư hoảng nhảy dựng lên, ôm chân Quý Tri Thu làm nũng: “Xin lỗi, đừng ném đồ chơi của con.”
“Vì đó là món đồ chơi con thích nhất, tại sao lại ném đi chứ, nhớ kỹ, sau này con ném đồ thì ba cũng ném, nhưng người đau lòng chỉ có một mình con.”
Quý Ngôn Ngôn gật đầu lia lịa, tha thiết nhìn món đồ chơi của mình, chu mỏ với ba, hy vọng có thể dùng sự đáng yêu để đốn tim cậu.
Lúc này Quý Tri Thu mới từ từ hạ tay xuống, đặt món đồ chơi lên tủ.
“Không phải con muốn chơi à, lắp lại món đồ chơi đi, nhanh tay lên, lát nữa ba đến dọn dẹp, nếu trên sàn vẫn còn đồ thì sẽ quét đi cùng và đổ vào thùng rác!”
Quý Ngôn Ngôn: “!!!”
Như một con rồng hung dữ bảo vệ kho báu của mình, nó lập tức ngồi xuống sàn, dùng đôi tay nhỏ mũm mĩm gom đồ chơi trên sàn, gương mặt trắng trẻo viết đầy chữ nghiêm túc.
Bộ dạng đáng yêu này tạo thành một sự tương phản rõ rệt với ban nãy, Quý Tri Thu thấy cảnh này, đắc ý hừ hừ hai tiếng.
Nhóc con, ta đây đã làm con bất hiếu mười mấy năm, dám đấu với ta à!
Quý Tri Thu quay đầu lại, khóe mắt liếc thấy màn hình máy tính đang sáng, cả người ngớ ra.
Cậu vội vàng đi tới, nhìn vào số người xem online.
Mầm non duy nhất kia không những không bị dọa chạy, mà còn có thêm vài người... Cậu đột nhiên nhận ra có gì đó không ổn, nheo mắt đếm kỹ, phát hiện phía sau còn một con số nữa.
Lần đầu livestream chẳng làm được việc gì, còn xảy ra sự cố, sao lại có mấy chục người đang xem!
Cậu dừng lại một chút, thăm dò hỏi: “Chào mọi người, mọi người là người sống phải không?”
Khán giả trong phòng livestream: “...”
[Ha ha ha yên tâm, mọi người là người sống, không phải là dữ liệu ảo của nền tảng đâu.]
[Cũng không hoàn toàn sống, 40% người sống chết nhẹ một chút.]
[Streamer chọn hiệu ứng hay thật, lúc cậu nổi điên, cái đầu cam nhe răng nanh, há cái miệng máu, hài hước quá ha ha ha.]
[Cái đầu cam màu vàng shit này là độc ác nhất, đầu chó.jpg]
Hạnh phúc đến quá bất ngờ, Quý Tri Thu hơi không phản ứng kịp, không biết mọi người thích cậu ở điểm nào, may mà bình luận đã nhanh chóng giải đáp thắc mắc của cậu.
[Đã quá, đừng vì nó chỉ là một đứa trẻ mà tha cho nó nhé!]
[Đẹp lắm, mày ném tao cũng ném, đứa nào sợ đứa nào! Gậy tiên nữ x10.]
[Nhìn ID là chị em định cho vào black list, sao bạn vẫn còn ở đây, còn tặng quà nữa hhh.]