Chương 4

Lúc đầu phải chịu đựng sự cô đơn, Quý Tri Thu nhìn phòng livestream vắng như chùa bà đanh, vẻ mặt bình thản tán gẫu, tung hứng, sau một lúc lâu, số người xem trong phòng livestream nhảy lên con số 1, cuối cùng cũng không cần phải tự nói chuyện một mình nữa, cậu mừng rỡ khôn xiết, vừa định chào hỏi thì biến cố đột nhiên xảy ra.

Cửa thư phòng mở ra, Quý Ngôn Ngôn như một viên đạn pháo bắn vào, phồng má lên, chống nạnh trợn mắt nhìn Quý Tri Thu.

Quý Tri Thu ngây người một lúc, bất giác nhìn vào màn hình livestream, nền tảng quả nhiên đáng tin, với tốc độ nhanh hơn mắt thường vài lần đã đội hiệu ứng đầu mascot cho Quý Ngôn Ngôn, che kín hoàn toàn gương mặt, cộng thêm phòng livestream không có ai, khả năng bị lộ là cực kỳ nhỏ.

Cậu thở phào nhẹ nhõm, định tắt livestream thì Quý Ngôn Ngôn lại gạt tay cậu ra.

Trẻ con không có sức lực và thủ đoạn bao nhiêu, phương thức tấn công hoàn toàn dựa vào âm thanh, vừa đến đã tặng cho Quý Tri Thu một đoạn âm thanh ma quái văng vẳng bên tai: “Chơi với con, chơi với con!”

Quý Tri Thu bị phân tâm, xoa xoa tai: “Con tự chơi một lát đi, ba đang bận.”

“Không được, con muốn ba chơi với con!” Nhóc hư có sức lực vô tận, tay ra sức kéo quần Quý Tri Thu, người run lên bần bật, giậm chân tại chỗ.

Quý Tri Thu nhướng mày: “Không phải lúc nãy con nói không bao giờ thèm để ý đến ba nữa sao?”

Nhóc hư dường như không nghe thấy câu này, tiếp tục nổi cáu.

Trong thời gian này, số người xem online trong phòng livestream tăng tốc ổn định, bình luận cũng nhiều hơn.

Nền tảng có cơ chế đề xuất hoàn thiện, các streamer mới bắt đầu sẽ được đưa đến một khu vực đặc biệt và nhận được một lượng traffic nhất định, tuy rất ít nhưng lại vô cùng quý giá với các streamer nhỏ. Đồng thời đây cũng là một bài kiểm tra, nếu hiệu quả thu hút tốt, các chỉ số đều đạt yêu cầu, nền tảng sẽ tiến hành vòng đề xuất tiếp theo thêm các chính sách hỗ trợ đặc biệt.

Mặc dù nói phòng livestream của Quý Tri Thu xảy ra sự cố, nhưng lại vô tình đυ.ng trúng điểm nhức nhối.

Thiên hạ đã khổ vì trẻ hư từ lâu. Trẻ hư hiển nhiên đáng ghét, nhưng những bậc phụ huynh một mực dung túng mới là thủ phạm chính, sinh con lại không dạy dỗ đàng hoàng, cứ phải chia sẻ trách nhiệm giáo dục cho những người xa lạ chưa từng gặp mặt. Nếu có ai đó thực sự không chịu nổi lên tiếng nhắc nhở, phụ huynh không hề tự kiểm điểm, ngược lại còn đứng trên đỉnh cao đạo đức, chỉ trích đối phương không biết thông cảm, cứ phải đi hơn thua với một đứa trẻ.

Những người vô tình vào phòng livestream nhìn thấy cảnh này, lửa giận bốc lên ngùn ngụt.

[Tôi ghét trẻ con la hét như thế này nhất, nghe đau hết cả đầu!]

[Đứa trẻ hư ở đâu ra vậy, thật đáng ghét, có cảm giác bất lực vì không thể thò tay qua màn hình tát cho một cái.]

[Ông ba này cũng thuộc dạng cực phẩm, hư cỡ này rồi mà còn chiều chuộng, ngày nào đó gây ra họa lớn thì mới biết điều.]

[Người như thế này cũng xứng livestream sao, cho vào black list.]

Đứa trẻ hư không quan tâm đến huyết áp của mọi người, vẫn tiếp tục ra oai. Nó được chiều tới nỗi không coi trời bằng vung, có chỗ dựa nên không sợ ai, thấy Quý Tri Thu mãi không có động tĩnh, nó tức giận giậm chân hai cái, tuổi còn nhỏ không biết xử lý cảm xúc, càng không biết giao tiếp, không thèm quan tâm cầm món đồ chơi trên tủ bên cạnh rồi ném mạnh xuống đất: “Mau lên, con muốn ba chơi với con!”

Quý Tri Thu: “...” Chậc chậc chậc, ném cho ai xem đấy, tao sợ run cầm cập đây này!

Cậu cũng bắt chước ánh mắt của Quý Ngôn Ngôn lúc nãy, ngẩng đầu lên trời, nhắm mắt lại là gào khóc, người run lên như lên cơn động kinh, gần như là một phiên bản phóng to của đứa trẻ hư, hiệu ứng thị giác nổi bần bật và bùng nổ một chút.

“Hừ, ba giận rồi, ba cũng muốn ném đồ chơi!”

Sau khi Quý Tri Thu vô cảm tuyên bố, cậu ra tay trong chớp mắt, gào lên một tiếng dài, cầm món đồ chơi bên cạnh và ném mạnh xuống đất.

Cậu đứng cao hơn, sức cũng lớn hơn, đồ chơi ném xuống đất vỡ tan tành, mảnh vỡ bắn vào bắp chân của nhóc hư.

Những bình luận đang điên cuồng chửi rủa cậu trong phòng livestream dừng lại một lúc, mọi người đồng loạt ngớ ra.

[??? Đây là cái gì vậy?]

[Chưa thấy bao giờ, xem thêm chút nữa.]

[... Sao tự dưng lại thấy sảng khoái thế nhỉ?]

[Á á á anh ta đã làm việc mà tôi luôn muốn làm! Phê chết đi được!!]

Đứa trẻ hư thất thần nhìn đống mảnh trên sàn, hoàn toàn ngớ người ra.

Đây là món đồ chơi nó thích nhất... Hu hu hu vỡ rồi.

Mắt nó ngấn lệ, ngẩng đầu nhìn Quý Tri Thu, nức nở trách móc: “Ba xấu, sao ba lại có thể ném đồ chơi của con!”

Lúc này Quý Tri Thu là một đứa trẻ hư khác, tất nhiên sẽ không dỗ nó, lại cầm một món đồ chơi khác lên, giơ cao: “Không phải con ném trước hả, vậy tại sao ba lại không được?”