Quý Ngôn Ngôn không nhấc tay lên được, nhìn miếng trứng hấp sắp rơi, vội vàng vươn miệng ra thật dài.
Đây là lần thử đầu tiên của Quý Ngôn Ngôn, Quý Tri Thu vốn không muốn can thiệp, nhưng bộ dạng ngốc nghếch này của nó khiến cậu thực sự không nhìn nổi nữa, đành phải kín đáo nhắc nhở: “Cái cục giữa vai và đầu là cổ đấy, đừng quên dùng.”
Quý Ngôn Ngôn nhận được lời nhắc, lúc này mới nhớ ra phải rướn cổ, dưới sự nỗ lực chung của miệng và cổ, cuối cùng cũng ăn được miếng trứng hấp vào miệng.
Trứng hấp vốn đã rất ngon, nhưng cảm giác thành tựu càng khiến tiểu Long Ngạo Thiên say sưa hơn, lúc này Quý Tri Thu lại cung cấp giá trị tinh thần lớn nhất.
Cậu vỗ tay nói: “Ngôn Ngôn thông minh quá, ba tuổi đã biết tự ăn rồi, là bạn nhỏ thông minh nhất nhà mình đó!”
Quý Ngôn Ngôn ra vẻ tự mãn, lưng cũng thẳng lên, đắc ý vô cùng.
“Nhưng có người nói với ba, bạn nhỏ thông minh đến mấy cũng không thể tự ăn hết bát trứng hấp này đâu, không biết Ngôn Ngôn có làm được không nhỉ?”
Kế khích tướng thành công, Quý Ngôn Ngôn hô vang đầy khí thế: “Được ạ!”
Quý Tri Thu chống cằm, mắt lấp lánh nhìn nó, để chứng minh bản thân, Quý Ngôn Ngôn cố gắng ăn miếng thứ hai, tuy tư thế vẫn còn cứng nhắc, vẫn chưa biết cầm thìa, nhưng đã thành công cho vào miệng.
Quý Tri Thu phối hợp tỏ vẻ kinh ngạc: “Trời ơi, bạn nhỏ Ngôn Ngôn thông minh vậy mà đã ăn được miếng thứ hai rồi, đánh bại 30% bạn nhỏ toàn quốc, trứng hấp còn nửa bát, nếu có thể ăn hết sạch...”
Cậu giơ tay che miệng, vẻ mặt kinh ngạc đến không dám nghĩ tiếp.
Quý Ngôn Ngôn không thầy tự thông hiểu được nghi thức ăn uống, dùng giấy ăn lau khóe miệng xong, lúc này mới tự mãn nói: “Con làm được, con là bạn nhỏ thông minh nhất!”
Sau đó, trong những lời tán thưởng của Quý Tri Thu, nó dần đánh mất lý trí, ăn hết cả một bát trứng hấp, còn chủ động đòi ăn món rau xanh mình ghét nhất, vô cùng nỗ lực, nếu không phải Quý Tri Thu ngăn lại, nó còn có thể ăn tiếp để chứng minh bản thân.
Khán giả trong phòng livestream đã chứng kiến đầu đuôi sự việc, Quý Ngôn Ngôn từ một “ranh con trời đánh” biến thành một “bé ngoan biết tự giác ăn cơm”, được tâng bốc, cả người nó bay bổng, cơ thể nhỏ bé mũm mĩm lắc lư qua lại không kiểm soát, mắt cười híp lại thành một đường, bất kể ban đầu họ có suy nghĩ gì, khi xem đến cảnh này đều không nhịn được nở nụ cười của các dì.
[Đây là niềm vui của việc nuôi con sao? Nhìn nó dần dần trở nên tốt hơn, ngoan hơn, thật sự rất có cảm giác thành tựu.]
[Tôi cũng bắt kịp thời đại rồi, nuôi con qua mạng!]
[Chủ thớt giỏi quá, biết khen thế này, tôi cũng muốn ăn thêm hai bát cơm, tự hào.jpg]
Chỉ những người thực sự đã nuôi con mới biết được giá trị màn xử lý này của Quý Tri Thu.
Trước đó, quan điểm chủ yếu của khán giả trong phòng livestream là đánh và dỗ, nhưng dù là uy hϊếp bằng vũ lực hay dỗ dành năn nỉ đều không thể giải quyết vấn đề từ gốc rễ.
Quý Tri Thu giành ăn hết bát trứng hấp khiến Quý Ngôn Ngôn nhận thức rõ ràng hiện thực, nếu nó không chủ động một chút thì sẽ phải chịu đói. Sau đó Quý Tri Thu lại đưa ra lối thoát một cách thích hợp, cung cấp giá trị tinh thần, Quý Ngôn Ngôn nhận được phần thưởng từ việc tự ăn cơm, tự nhiên sẽ khơi dậy tính tích cực, lần sau dù Quý Tri Thu không nói lời nào hay thúc giục nó cũng sẽ tự ngoan ngoãn ăn cơm.
Sao Long Ngạo Thiên có thể bỏ lỡ cơ hội thể hiện chứ!
Nhìn ranh con như biến thành người khác, các bậc phụ huynh trong phòng livestream có cùng vấn đề đều phải vào thỉnh giáo.
[Học được rồi, tối nay về thử ngay.]
[Các chị em ơi, lúc xem livestream em cũng đang đút cơm cho con, em chẳng làm gì cả, thế mà con em tự giác ăn luôn, cái vẻ mặt tự mãn y hệt Ngôn Ngôn!]
[Giáo dục bằng cách khuyến khích là đỉnh của chóp, chủ thớt ra sách đi!]
[Quỳ lạy cầu xin chủ thớt ra sách +1.]
Quý Tri Thu cười cười: “Tôi mà ra sách thì chắc chắn là không đủ tư cách, hơn nữa sức lực của tôi cũng có hạn, còn có việc quan trọng hơn phải làm.”
Con trai lớn của cậu sắp về.
Nhớ đến con trai lớn, đột nhiên Quý Tri Thu có cảm giác hồi hộp như sắp gặp mặt bạn qua mạng.
Sau khi mất trí nhớ bỗng dưng cậu trở thành một kẻ lụy tình, vừa gặp đã yêu, tìm mọi cách dò la tin tức của người đàn ông kia, tốn bao công sức mới biết được người đàn ông đó có một bạch nguyệt quang đã mất sớm, hình như hơi giống cậu.
Người đang yêu chẳng có IQ, cậu vậy mà lại có suy nghĩ viển vông, ngu ngốc tới nỗi giả làm bạch nguyệt quang của người ta, còn để củng cố lời nói dối đã nhận nuôi một đứa trẻ, giả vờ là kết tinh tình yêu của họ.
Lời nói dối vụng về như vậy đương nhiên chọc một cái là vỡ, nhưng việc nhận nuôi đã là chuyện đã rồi, may mà mặc dù cậu ngốc nhưng vẫn còn chút đạo đức, không bỏ rơi đứa trẻ hay vứt lại vào trại trẻ mồ côi.