Chương 21

Khán giả trong phòng live muốn xem bé ngoan đồng loạt câm nín.

[Chị em nói không sai mà, hôm qua có người bảo đứa nhỏ này sẽ rất quậy, tôi còn nghĩ quậy cỡ nào, không ngờ...]

[Làm thế nào mà nó có thể chuyển đổi mượt mà giữa một bé ngoan tuyệt thế và một tiểu ma vương phá phách thế nhỉ!]

[Chủ thớt đừng có chiều nó, cho nó một trận nên thân đi, không thì nó lật trời mất.]

Nhưng cũng có khán giả xem đến đây lại mủi lòng, muốn Quý Tri Thu dỗ nó.

[Trẻ con còn nhỏ, đút thêm mấy bữa cơm cũng không sao.]

[Đang tuổi phát triển, bỏ một bữa cũng nghiêm trọng lắm, đừng để thằng bé bị đói.]

[Làm ba mẹ thì nên chăm sóc con cái cho tốt, đợi nó lớn rồi, anh có muốn đút cơm cũng không có cơ hội đâu, hãy trân trọng đi.]

Khán giả trong phòng live cãi nhau ỏm tỏi, tranh cãi không ngoài hai điểm “đánh” hay “dỗ”, quả bóng được đá đến chân Quý Tri Thu.

Quý Tri Thu lặng lẽ nhìn Quý Ngôn Ngôn, cậu sớm đã phát hiện Quý Ngôn Ngôn không biết kiểm soát cảm xúc, nhưng muốn dạy nó điều này thì phải từ từ.

Đây là lần đầu tiên, cậu định đợi Quý Ngôn Ngôn trút giận xong, tự bình tĩnh lại, nhận thức được sự tồn tại của cảm xúc thì mới có thể sửa đổi.

Qua cả mười phút, cuối cùng Quý Ngôn Ngôn cũng hết hơi để quậy, không nghe thấy tiếng Quý Tri Thu, vừa tò mò vừa sợ hãi ngẩng đầu lên nhìn cậu.

Quý Tri Thu không hề tỏ ra tức giận, chỉ bình tĩnh hỏi: “Món trứng hấp này ngon lắm đấy, con chắc mình không ăn?”

Quý Ngôn Ngôn phồng má: “Ba không đút, con không ăn!”

“Được, là con nói đấy nhé.” Quý Tri Thu đổi giọng: “Con không ăn thì ba ăn.”

Quý Ngôn Ngôn ngơ ngác chớp mắt, đợi đến khi đầu của Quý Tri Thu ghé lại gần, nó mới phản ứng kịp.

Nó trơ mắt nhìn Quý Tri Thu chẳng thèm dùng tay, cứ thế chu mỏ vào bát của nó. Trứng hấp mềm vô cùng, vừa chạm lưỡi đã tan, gần như không cần nhai, cứ thế soàn soạt chui tuột vào miệng.

Quý Ngôn Ngôn không ngờ Quý Tri Thu lại chơi trò “rút củi đáy nồi” này, lập tức cuống lên, bàn tay nhỏ đẩy vai Quý Tri Thu, mềm giọng gọi ba, cố gắng nối lại tình ba con: “Ba ơi, đây là trứng trứng của con mà, ba đừng ăn.”

Sức của một đứa trẻ làm sao địch lại người lớn, Quý Tri Thu không hề nhúc nhích, Quý Ngôn Ngôn chỉ có thể nhoài người tới, cố dùng tay nhỏ che miệng bát, tranh ăn với Quý Tri Thu. Nhưng nó vật lộn cả buổi, cả người gần như rạp xuống, thế mà vẫn bị Quý Tri Thu húc đầu ra.

Quý Tri Thu còn đội hiệu ứng đặc biệt, hình ảnh này lọt vào mắt cư dân mạng trong phòng livestream lại càng thêm ma quái. Cái đầu quýt độc ác há cái miệng máu, cười nham hiểm vùi đầu vào, hít hà soàn soạt hút sạch vào miệng, cắt bừa một đoạn cũng thành meme, phòng livestream vì thế cũng trở nên vô cùng ồn ào.

Đợi Quý Tri Thu ăn hết bát trứng hấp, sảng khoái ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt oán hận của Quý Ngôn Ngôn.

Quý Ngôn Ngôn chẳng nếm được miếng trứng hấp nào, chỉ có chút vụn dính trên má, đây còn là lúc tranh giành với Quý Tri Thu vô tình bị bắn lên.

“Ba, ba...” Nó nhớ lại bộ dạng mãnh hổ vồ mồi của Quý Tri Thu lúc nãy, giọng sữa non tố cáo: “Sao ba không ăn luôn cả con đi!”

Quý Tri Thu: “...”

Khán giả trong phòng livestream: “...”

Quý Tri Thu là người hoàn hồn đầu tiên, mặt không đỏ tim không đập: “Không phải con bảo không ăn ư?”

“Con không có...” Quý Ngôn Ngôn nhớ lại chuyện lúc trước, giọng càng ngày càng nhỏ, khí thế cũng càng ngày càng yếu: “Nhưng đây là trứng trứng của con.”

Mùi thơm của trứng hấp vẫn còn lởn vởn quanh chóp mũi Quý Ngôn Ngôn, càng nghĩ càng tủi thân, nó đưa tay sờ sờ cái bụng căng tròn, đôi mắt to dần ươn ướt, sắp sửa chực trào nước mắt: “Ba cướp trứng trứng của con, Ngôn Ngôn đói quá.”

Quý Tri Thu đang đợi câu này, nhưng cậu vẫn cố tình làm bộ làm tịch: “Coi như con còn một bát trứng hấp nữa, con cũng không tự ăn đâu.”

“Con ăn được!” Long Ngạo Thiên trước giờ không chịu cúi đầu, hận không thể chứng minh bản thân ngay lập tức.

Nhưng trước mắt nó trống không, chỉ còn lại một cái bát rỗng, miệng nó càng ngày càng trễ xuống, mím lại thành một đường lượn sóng, gần như y hệt icon mặt tủi thân.

Quý Tri Thu lạnh lùng liếc nó một cái, thấy thời cơ đã chín muồi, liền như làm ảo thuật lôi từ sau lưng ra một bát trứng hấp khác: “Vậy con thử xem.”

Quý Ngôn Ngôn kinh ngạc trợn tròn mắt, đến nói cũng không nên lời, đối diện với ánh mắt nghi ngờ của Quý Tri Thu, nó đột nhiên căm phẫn, một luồng sức mạnh cuộn trào trong cơ thể.

Trước đây nó được chiều chuộng đến mức không thể tự lo cho bản thân, đến cầm thìa cũng không biết, lúc này bàn tay nhỏ bé nắm chặt rồi lại xòe ra, dùng một tư thế vô cùng khó coi nắm chặt cả cán thìa trong lòng bàn tay, cánh tay cứng đờ duỗi về phía trước, chỉ biết di chuyển lên xuống, miễn cưỡng dùng thìa xúc lên một miếng trứng hấp mềm.