Chương 20

“Ba, sao ba cứ luôn hỏi con những câu hỏi kỳ lạ này, lẽ nào ba không thích muỗi và gián?”

Quý Tri Thu hoàn toàn mất khả năng ngôn ngữ, mắt chữ A mồm chữ O nhìn Quý Ngôn Ngôn, một lúc lâu sau mới lắp bắp nói: “Đáng... đáng yêu, thích á?”

Quý Ngôn Ngôn gật đầu thật mạnh, lại giáng cho cậu một đòn chí mạng: “Đương nhiên, đây là ba loại động vật con thích nhất đó. Ba ơi, chờ con lớn lên rồi, có thể nuôi chúng nó không ạ, con còn muốn mang chúng nó ra ngoài chơi cùng các bạn nhỏ khác, họ nhất định sẽ rất ghen tị với con.”

Quý Ngôn Ngôn sướиɠ rơn, cười hì hì hai tiếng, nhưng trong đầu Quý Tri Thu lại hiện ra cảnh các phụ huynh khác bị dọa la hét như điên, cầm dép ném tới.

Cậu im lặng suốt nửa phút, từ từ nằm xuống, nhắm mắt lại.

Cậu không phải ngủ thϊếp đi, mà là sắp bị doạ ngất.

Đây chính là gu thẩm mỹ và sở thích của phản diện sao!

Khủng! Bố! Như! Vậy!

Đêm hôm trước không phải là thời điểm tốt để dạy dỗ con trẻ, đợi Quý Ngôn Ngôn kể xong câu chuyện, cậu ôm cục sữa mềm mại trong lòng chìm vào giấc ngủ.

Nhưng cậu lại gặp ác mộng cả đêm, bị đội quân muỗi và gián truy sát, còn có một chú ếch nhỏ cứ khăng khăng hỏi cậu: “Đây là hai người bạn thân nhất của tôi, đáng yêu biết bao, tại sao cậu lại không thích họ?”

Sáng hôm sau, khi Quý Tri Thu mệt mỏi mở mắt ra, trong đầu cậu vẫn còn văng vẳng câu nói “tại sao cậu lại không thích họ”.

Cậu vốn muốn tôn trọng trí tưởng tượng và bản tính của trẻ con, nhưng chuyện này thực sự đã vượt quá sức chịu đựng của cậu. Không thể nhịn được nữa, cậu xách cái thân hình nhỏ bé vừa mới tỉnh ngủ đến trước mặt mình, nghiêm túc giảng giải về tác hại của gián và muỗi.

Quý Ngôn Ngôn tai trái vào tai phải ra, phồng má, vẻ mặt không phục. Quý Tri Thu nói khô cả họng, đành phải ra tối hậu thư: “Trong cái nhà này, con và muỗi gián chỉ được ở lại một, có lăn ra ăn vạ cũng vô ích!”

Quý Tri Thu hiện không còn là người ba răm rắp nghe theo như trước nữa, Quý Ngôn Ngôn đành phải khuất phục trước sự uy hϊếp của cậu, nhưng Long Ngạo Thiên không bao giờ chủ động cúi đầu, chỉ có thể yếu ớt lườm cậu một cái. Nhưng Quý Tri Thu vừa hay quay đầu lại đã bắt quả tang.

Hai ba con im lặng nhìn nhau ba giây, cổ Quý Ngôn Ngôn càng lúc càng rụt lại, vừa phồng má thổi bong bóng, vừa nháy mắt với Quý Tri Thu.

Quý Tri Thu hừ lạnh một tiếng: “Làm nũng vô dụng.”

“Con không có.” Quý Ngôn Ngôn ngẩn ra mấy giây rồi giậm chân bình bịch: “Tại mắt con bị co giật đó!”

Quý Tri Thu biết nó đang kiếm cớ, cũng không vạch trần, chỉ hỏi: “Nhớ lời ba nói chưa, muỗi với gián là côn trùng có hại, tuyệt đối không phải bạn tốt của con người, đừng trách ba thấy chúng nó là ra tay tiêu diệt nhân đạo!”

Quý Ngôn Ngôn nghe không hiểu lời Quý Tri Thu, nhưng cảm nhận được thái độ nghiêm khắc của cậu, miễn cưỡng gật đầu: “Không sao ạ, con có ếch.”

Đây là giới hạn cuối cùng của Quý Tri Thu, cậu không nói gì thêm.

Quý Ngôn Ngôn lại được đằng chân lân đằng đầu, lon ton chạy tới, ôm chân Quý Tri Thu: “Ba ơi, khi nào ba nuôi cho con một con ếch ạ?”

Quý Tri Thu bực mình véo má nó: “Con xem lại thái độ của mình đi mà còn đòi nuôi ếch, với lại hai anh con còn chưa đồng ý đâu, đợi chúng về rồi nói.”

Quý Ngôn Ngôn vẫn mè nheo không thôi, Quý Tri Thu mặc kệ, xoay người vào bếp làm bữa sáng.

Hôm qua ngủ không ngon, sáng nay cậu định tự thưởng cho mình một bữa ra trò, bữa sáng của cậu là món của ông già thích chơi S/M, nhưng bữa sáng của Quý Ngôn Ngôn cần cậu tự tay làm.

Đồ ăn của trẻ con cần nguyên liệu tươi ngon, dinh dưỡng cân bằng, không cần quá đẹp mắt, Quý Tri Thu nhìn món trứng hấp mình làm, đắc ý hất mặt lên trời.

Thiên tài!

Cậu bưng bữa sáng ra, bế Quý Ngôn Ngôn vẫn còn đang hờn dỗi lên ghế ăn của trẻ em.

Quý Ngôn Ngôn khoanh tay, cố tình không nhìn cậu, trông như một nắm cơm nắm tam giác đang bốc khói, đến cổ cũng sắp không thấy đâu.

Quý Tri Thu lười để ý đến nó, bắt đầu chỉnh lại thiết bị livestream.

Hôm qua lượng người follow tăng vọt, dù livestream vào giờ lành mạnh thế này, số người trong phòng live cũng không ít.

[Chào buổi sáng, lại đến xem nhóc đáng yêu đây.]

[Bạn đồng hành đi làm buổi sáng đây, tôi đến rồi!]

[Mắt mở không lên, tối có live không ạ, em muốn xem buổi tối.]

Quý Tri Thu mỉm cười chào mọi người: “Chào buổi sáng, mọi người đi làm vất vả rồi, tối không chắc có live không, bọn trẻ nhà tôi ngủ sớm lắm.”

Chào hỏi xong, đồ ăn cũng không còn nóng nữa, Quý Tri Thu quay đầu nhìn Quý Ngôn Ngôn đang hậm hực, không cầm thìa lên đút cho nó như mọi khi mà nói: “Con ba tuổi rồi, nên tập tự ăn đi.”

Quý Ngôn Ngôn vốn đã bực bội vì ba can thiệp vào chuyện kết bạn bình thường của mình, nghe vậy liền xù lông, bàn tay nhỏ bé nắm chặt, đấm thùm thụp xuống bàn, như một cỗ máy quét dọn vô địch, gạt hết đũa và thìa xuống đất, sau đó úp mặt xuống bàn, thỉnh thoảng còn giãy đành đạch.