Quý Ngôn Ngôn nghiêm túc suy nghĩ một lúc: “Chú ấy chắc chắn là tắm rất vui, đột nhiên muốn đi bơi, ba xem chú ấy bơi giỏi chưa kìa.”
Quý Tri Thu nén cười, cố ý hỏi: “Chú ấy bơi rất giỏi thật sao, con xem chú ấy uống rất nhiều nước, còn lật ngửa một vòng lòi cả bụng ra.”
Quý Ngôn Ngôn vỗ vỗ ngực, ngước mặt lên, ra vẻ một người bạn tốt trượng nghĩa: “Không sao đâu, chú ấy bơi không giỏi cũng là bạn tốt của con, con bơi giỏi là được rồi, đến lúc đó con sẽ đến cứu chú ấy.”
Quý Tri Thu im lặng vài giây, chỉ vào chữ bên cạnh: “Nhưng hình như câu chuyện này không diễn biến như vậy.”
Quý Ngôn Ngôn không biết chữ, tức giận giơ tay che lại: “Con với chú ếch là bạn, chú ấy nói với con như vậy đó, những cái trên này không đúng!”
Quý Tri Thu không cho rằng Quý Ngôn Ngôn đang cố tình gây sự, ngược lại cảm thấy trí tưởng tượng phong phú của trẻ con là một điều tốt, không cần thiết phải cố ý kìm hãm, câu chuyện cũng không nên chỉ có một phiên bản.
Cậu ung dung nói: “Nếu chú ếch đã nói cho con biết rồi, vậy thì Ngôn Ngôn kể hết câu chuyện này đi.”
Quý Ngôn Ngôn không khách sáo, cứ thế lấy cuốn truyện qua, ra vẻ lật một trang, vừa định bắt đầu kể, đột nhiên nhìn thấy Quý Tri Thu bên cạnh, nó không hài lòng nhíu mày: “Nghe truyện trước khi ngủ không phải như vậy, ba nằm xuống đi!”
Vị trí của hai người đảo ngược, Quý Tri Thu cũng vui vẻ phối hợp, lập tức nằm ngay ngắn.
Quý Ngôn Ngôn nhìn chằm chằm cậu một lúc, vẫn không hài lòng, chổng mông quỳ trên giường, cố gắng kéo chăn giúp cậu.
“Phải đắp đến cằm.” Nó chỉ vào góc chăn, vô cùng nghiêm túc nói: “Nắm.”
Quý Tri Thu vẫn phối hợp, ngoan ngoãn đắp chăn, chỉ để lộ một cái mặt.
Cuối cùng Quý Ngôn Ngôn cũng hài lòng, thúc giục: “Ba mau nhắm mắt lại đi, con bắt đầu kể chuyện đây.”
Quý Tri Thu đã lâu không được ai ru ngủ, với nguyên tắc không thể chịu thiệt, mắt cậu he hé, yếu ớt hỏi: “Tối nay có hát ru không?”
Quý Ngôn Ngôn không ngờ Quý Tri Thu lại có nhiều yêu cầu như vậy, thở dài một hơi, hết cách với ông ba tùy hứng này, đành thỏa hiệp: “Nếu ba ngoan ngoãn nghe chuyện, vậy thì con sẽ hát ru cho ba.”
Quý Tri Thu lập tức nhắm mắt lại, dùng hành động để biểu thị thái độ.
Quý Ngôn Ngôn rất hài lòng, còn học theo dáng vẻ lúc trước của Quý Tri Thu, vỗ vỗ lên người cậu qua lớp chăn, lúc này mới tiếp tục kể câu chuyện về chú ếch.
“Chú ếch nhỏ tắm xong hơi mệt một chút, ngủ thϊếp đi ngay trong nước, ngày hôm sau tỉnh dậy, thời tiết đặc biệt đẹp, mặt trời to to tròn tròn như bánh trứng... Thèm ăn quá, chú ếch nhìn thấy người bạn thân nhất của mình… chú muỗi nhỏ.”
“Chú ếch vui vẻ cười, họ có cách chào hỏi độc đáo, chú ấy thè lưỡi ra, muốn bắt tay với chú muỗi nhỏ, sau đó chú ấy sợ chú muỗi nhỏ mệt, đặc biệt để chú ấy nghỉ ngơi trong miệng, đưa chú ấy cùng đi tìm một người bạn tốt khác chơi.”
“...” Quý Tri Thu vốn không muốn xen vào, nhưng thực sự không nhịn được nữa: “Muỗi và ếch là bạn tốt, ếch còn cho muỗi nghỉ ngơi trong miệng, con nói thật đấy à?”
Quý Ngôn Ngôn thấy Quý Tri Thu không nghe lời, lo lắng nhìn cậu: “Đương nhiên, muỗi đáng yêu như thế, sao lại có người không thích làm bạn với nó chứ?”
“...”
“...”
“...”
Quý Tri Thu khó khăn tìm lại giọng nói của mình: “Muỗi đáng yêu, vậy muỗi đậu trên mặt con, con sẽ nhịn không đập nó ư?”
Quý Ngôn Ngôn ngơ ngác chớp mắt: “Tại sao phải đánh nó ạ, con sẽ mời nó đến nhà làm khách, ăn no nê, bụng tròn quay!”
Quý Tri Thu suýt khóc.
Đúng là đứa con hiếu thảo, chuyên dắt muỗi về nhà đốt ba nó.
Nói cũng lạ, cậu siêu hút muỗi, mỗi khi đến mùa hè chỉ hận không thể lật tung gia phả nhà muỗi, thề không đội trời chung, còn Quý Ngôn Ngôn da dẻ non nớt, trông có vẻ dễ bị muỗi đốt hơn, nhưng kỳ lạ là nó chưa bao giờ bị đốt.
Chắc là do gen của cha kia bị đột biến nên nó mới có số mệnh tốt như vậy.
Cậu và muỗi có mối thù sâu như biển máu, trong nhà lại còn có một kẻ phản bội, Quý Tri Thu rất muốn sửa chữa quan niệm sai lầm của Quý Ngôn Ngôn, nhưng nghĩ đến việc mình vừa mới quyết định phải tôn trọng trí tưởng tượng của trẻ con, khóe miệng co giật hai cái, thực sự không nỡ mở miệng đả kích nó, đành phải nhắm mắt lại: “Thôi được rồi, con kể tiếp đi.”
Quý Ngôn Ngôn hớn hở lại lật một trang nữa.
“Chú ếch và chú muỗi muỗi rất vui vẻ, họ lại gặp được một người bạn tốt khác là gián, chú ếch nhiệt tình chào hỏi nó, nhưng muỗi lại tương đối ngại ngùng, không chui ra khỏi miệng chú ếch.”
Quý Tri Thu không ngờ sẽ nghe được chữ gián từ miệng Quý Ngôn Ngôn, vượt qua số phận mở mắt ra: “Cái gì, con gián cũng là bạn tốt á?”
Quý Ngôn Ngôn phồng má, bất mãn trừng mắt nhìn ông ba luôn nghi ngờ nó: “Đương nhiên, gián còn đáng yêu hơn cả muỗi muỗi, tại sao không thể làm bạn tốt chứ?”