Sinh viên đại học chúng tôi là mầm non tương lai của đất nước, không gây sự nhưng cũng chẳng sợ chuyện đâu nhé.
Hiệu quả của buổi livestream lần này tốt hơn cả trong tưởng tượng, không chỉ tăng fan rất nhiều mà còn nhận được quà, đối với cậu mà nói vẫn là một món tiền từ trên trời rơi xuống, lúc Quý Tri Thu tắt livestream, mặt gần như cười đến toét ra.
Cậu nhìn Quý Ngôn Ngôn đang ngồi trong lòng, tò mò nhìn đông ngó tây.
Đây đâu phải là nhóc phản diện, rõ ràng là thần tài nhỏ của cậu!
Lúc Quý Ngôn Ngôn không nổi tính gấu, nó đáng yêu tới nỗi khiến người ta muốn hôn nát cái mặt nhỏ của nó, Quý Tri Thu nhịn đi nhịn lại, kiên cường giữ vững bộ dạng của một người cha, điềm đạm ho một tiếng: “Hôm nay Ngôn Ngôn đã giúp ba một việc rất lớn, biểu hiện cũng đặc biệt ngoan, muốn thưởng cái gì nào?”
Quý Ngôn Ngôn nghiêng đầu, chỏm tóc ngốc vểnh lên.
Tuy trông vẫn đáng yêu, nhưng Quý Tri Thu nhìn thấy con ngươi của nó đảo lia lịa, liền biết nó đang nghĩ ra trò xấu, vội vàng đổi lời: “Hay là thế này, ba kể chuyện trước khi ngủ cho Ngôn Ngôn nghe có được không?”
Điều này đã thành công chuyển hướng sự chú ý của Quý Ngôn Ngôn, mắt nó sáng lên: “Được ạ, con đi chọn truyện.”
Quý Ngôn Ngôn quẫy đạp hai cái chân nhỏ mập mạp, muốn nhảy xuống đất, Quý Tri Thu bất đắc dĩ cười một tiếng: “Bây giờ còn sớm mới đến giờ đi ngủ, lát nữa tìm cũng kịp.”
Quý Ngôn Ngôn hưng phấn không nghe thấy lời cậu nói, lon ton chạy vào phòng ngủ, bày từng cuốn truyện một ra sàn nhà, còn nó thì như một cục bột nếp ngồi xổm bên cạnh, lần lượt lựa chọn, vẻ mặt nhỏ vô cùng nghiêm túc, ngũ quan nhăn hết cả lại.
Thấy con muốn tự quyết định, Quý Tri Thu không xen vào, Quý Ngôn Ngôn đắn đo mãi cho đến trước khi đi ngủ mới chọn ra được một cuốn: “Con muốn cái này!”
Quý Tri Thu nhìn con ếch to đùng trên bìa sách, không nhịn được cười: “Ngôn Ngôn thích ếch sao?”
Quý Ngôn Ngôn gật đầu thật mạnh.
Quý Tri Thu nhớ lại sở thích trêu chọc của mình, đào hố cho nó: “Ba có mua bộ đồ con ếch, Ngôn Ngôn mặc cho ba xem được không?”
Quý Ngôn Ngôn không rõ là ba muốn chọc ghẹo mình, vui vẻ nhảy tới nhảy lui trên giường, cả người toàn thịt mềm cũng lắc lư theo: “Thích quá, con sắp biến thành con ếch rồi, có mắt to, còn có lưỡi dài nữa!”
Quý Tri Thu còn chưa kịp suy nghĩ kỹ, Quý Ngôn Ngôn đã sáp lại gần: “Con muốn cái lưỡi màu hồng, mềm mềm, kéo một cái là có thể dài ra, còn có thể quăng ra rất xa nữa.”
“...” Đột nhiên Quý Tri Thu nhận ra có gì đó không ổn: “Sao con lại muốn cái này?”
Quý Ngôn Ngôn ôm gương mặt nhỏ cười ngây ngô, vẻ mặt đầy ao ước: “Loại lưỡi này ngầu quá đi, con thích.”
Nói xong nó há miệng, bắt chước con ếch lè lưỡi, trông đáng yêu vô cùng, nhưng Quý Tri Thu lại không cười nổi nữa.
Thật, thật là một ý tưởng độc đáo.
Suy nghĩ của trẻ con cứ bay bổng, sự ngây thơ này cần người lớn bảo vệ, không thể can thiệp... Quý Tri Thu giả vờ như tình tiết này không tồn tại, bế Quý Ngôn Ngôn vào trong chăn: “Đừng lộn xộn, ba sắp kể chuyện trước khi ngủ cho con rồi.”
Mắt Quý Ngôn Ngôn lấp lánh nhìn Quý Tri Thu, tay nhỏ nắm góc chăn, không ngừng ngọ nguậy bên trong và cuộn mình thành một cái kén tằm, chỉ để lộ gương mặt mềm mại non nớt, chớp chớp đôi mắt to tròn.
Quý Tri Thu cười nhẹ, lật trang đầu tiên của cuốn truyện cổ tích.
Truyện kể trước khi ngủ bây giờ đã được nâng cấp, không còn là bộ truyện Bạch Tuyết Công Chúa quen thuộc nữa, Quý Tri Thu cũng là lần đầu tiên đọc câu chuyện cổ tích này, không biết diễn biến tiếp theo, chỉ có thể đọc theo: “Trong khu rừng xanh có một chú ếch, chú thợ ếch bận rộn kết thúc một ngày lao động vất vả, trở về nhà, đó là một lá sen tròn xoe...”
Quý Tri Thu lật sang trang tiếp theo, còn chưa kịp đọc, khóe mắt đã liếc thấy mái tóc mềm đang không ngừng tiến lại gần.
Cậu liếʍ liếʍ môi, từ từ đưa tay ra, điểm vào xoáy tóc trên đầu Quý Ngôn Ngôn.
Tuyệt chiêu hoa hướng dương chống hói.jpg
Quý Ngôn Ngôn không biết ba đang làm gì, chỉ cảm thấy trên đầu nặng trĩu, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn cậu.
Sau khi hoàn hồn Quý Tri Thu liền ho một tiếng, giả vờ như vừa rồi không có chuyện gì xảy ra.
Quý Ngôn Ngôn không để tâm, áp mặt vào cuốn truyện, nghiêm túc nghiên cứu một hồi lâu, ra vẻ ta đây nói: “Chú ếch muốn tắm thơm tho, cho nên chú ấy đã gọi chú Mây Đen đến.”
“...” Hay lắm, chú ếch hô mưa gọi gió đầu tiên trên thế giới đã ra đời.
Quý Tri Thu nhìn chú ếch đang bị cuồng phong cuốn lấy, khổ sở chống đỡ trong truyện, cười tủm tỉm nói: “Tại sao Ngôn Ngôn lại nghĩ chú ếch đang tắm vậy?”
Quý Ngôn Ngôn gật đầu: “Đi chơi cả ngày, người rất bẩn, buổi tối tắm thơm tho rồi mới được ngủ, đây cũng là lời ba nói hôm qua.”
Quý Tri Thu lại lật sang một trang mới, nói tiếp: “Vậy còn ở đây, tại sao chú ếch lại nhảy xuống nước?”