Chương 12

Nước nóng thấm vào cơ thể cậu gột rửa mệt mỏi, từng tế bào đều đang rêи ɾỉ sung sướиɠ, xung quanh là bọt xà phòng thơm phức, những con vịt nhỏ trôi nổi trên mặt nước theo gợn sóng dạt đến trước mặt cậu, Quý Tri Thu tiện tay cầm một con, bóp hai cái.

Cậu dựa vào thành bồn tắm, thoải mái vô cùng, mắt híp cả lại, Quý Ngôn Ngôn đứng bên cạnh ngớ người ra, vội vàng chạy tới, bàn tay nhỏ níu Quý Tri Thu và muốn kéo cậu ra.

“Đây là vịt nhỏ của con, ba ra đi, của con!”

Quý Tri Thu không khách khí né tay nó ra, hừ lạnh một tiếng: “Lúc nãy không phải con kiên quyết không cần sao? Sao bây giờ lại là của con rồi?”

Quý Ngôn Ngôn nhìn con vịt nhỏ trong tay Quý Tri Thu, hốc mắt đỏ hoe: “Vịt con là của con, chính là của con!”

Một tay Quý Tri Thu đè lên đầu Quý Ngôn Ngôn, không tốn chút sức lực nào đã đẩy người ra, Quý Ngôn Ngôn vươn dài tay mà chẳng chạm được vào thứ gì, chỉ có thể giậm chân tại chỗ.

“Bạn nhỏ à, con phải hiểu là mọi thứ trong nhà này đều là của ba, ngay cả con cũng vậy, là ba coi con là người nhà mới muốn chia sẻ đồ đạc với con, ba là ba con, không phải người hầu của con.”

Quý Ngôn Ngôn thấy quấy rối vô dụng, không nói nên lời, chỉ một mực gọi ba, cố gắng đánh thức tình phụ tử.

Quý Tri Thu vốn không muốn để ý đến nó nữa, nhưng thấy trên người Quý Ngôn Ngôn đã bị bắn đầy nước, dù không cho nó tắm thì cũng phải mất công dọn dẹp một phen, lúc này mới dịu giọng lại: “Vậy bây giờ con nói cho ba biết, con có muốn tắm không?”

Quý Ngôn Ngôn hơi kiêu ngạo, bĩu môi, theo phản xạ muốn chống đối Quý Tri Thu, nhưng nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của cậu, nó biết mình chỉ có một cơ hội này, rụt cằm lại nói lí nhí: “Con... con muốn.”

Lúc này Quý Tri Thu mới “hừ” một tiếng, bế Quý Ngôn Ngôn đặt vào chiếc ghế chuyên dụng của nó, rồi đẩy mấy con vịt nhỏ đến bên cạnh nó.

Quý Ngôn Ngôn lập tức vui vẻ, thân mật áp má với mấy con vịt nhỏ của mình, vung vẩy hai cánh tay thịt ngắn cũn mập mạp, không lúc nào chịu yên.

Quý Tri Thu để nó tự chơi, nhưng Quý Ngôn Ngôn não cá vàng, cho chút nắng là rực rỡ ngay, càng chơi càng hăng, đập nước tung tóe, nước bắn ướt cả mặt Quý Tri Thu.

Hơi thở của Quý Tri Thu ngày càng gấp gáp, nhịn hết nổi, trừng mắt nhìn Quý Ngôn Ngôn: “Đừng quậy nữa.”

Quý Ngôn Ngôn hoàn toàn không sợ, như thể đang cố tình khıêυ khí©h cậu, động tác ngày càng mạnh, còn cố tình chọn lúc Quý Tri Thu nói chuyện mà té nước vào miệng cậu.

“...” Gân xanh trên trán Quý Tri Thu giật giật, tức quá hóa cười: “Được, không phải con thích chơi sao, vậy ba cho con chơi thỏa thích!”

Tay cậu không chút khách khí vốc nước tạt về phía Quý Ngôn Ngôn.

Quý Ngôn Ngôn: “???”

Thác nước từ trên trời rơi xuống à?

Nó chớp chớp mắt hai cái, ngơ ngác nhìn Quý Tri Thu, mấy giây sau mới phản ứng lại, luống cuống nói năng lộn xộn: “Ba không được làm vậy, không được!”

Quý Tri Thu thấy nó còn muốn phản kháng, động tác trên tay không ngừng, Quý Ngôn Ngôn cũng không chịu thua, tư thế vung vẩy biến thành kiểu bơi chó, nhưng làm sao nó địch lại Quý Tri Thu, dần dần chỉ còn biết dùng miệng thổi bong bóng, tay chống đỡ yếu ớt trước mặt: “Không được, không thể, không thể như vậy...”

“Tại sao không thể?” Quý Tri Thu quá sướиɠ, hỏi vặn lại.

“Con là chơi chơi chơi...” Quý Ngôn Ngôn chỉ vào mình, rồi lại chỉ vào Quý Tri Thu, vẻ mặt có phần rối rắm, không biết phải diễn tả thế nào.

“Trước khi con chơi có được sự đồng ý của ba chưa?” Quý Tri Thu nói tiếp: “Chơi game rất vui, con xem trước đó ba có vui không, đừng kiếm cớ nữa, rõ ràng là con đơn phương té nước vào người ba.”

“Con con con con...” Quý Ngôn Ngôn nghiêm mặt, bối rối: “Nhưng con là em bé.”

Quý Tri Thu hừ hai tiếng: “Ai mà chẳng phải!”

Quý Ngôn Ngôn nào đã từng thấy người lớn mặt dày vô sỉ như vậy, ngớ người ra: “Ba không phải!”

“Ba là một em bé lớn hai mươi bảy tuổi bốn tháng mười lăm ngày.” Quý Tri Thu nói năng đầy tự tin, không chút phân vân.

Vẫn là Quý Ngôn Ngôn chịu thiệt vì ít học, thật sự bị hù cho ngốc, bẻ bẻ ngón tay mình, chỉ tiếc là nó chỉ có vỏn vẹn mười ngón, căn bản không đếm xuể.

“Được rồi, ba cũng là em bé.” Nó ngượng ngùng nói: “Nhưng ba bắt nạt con.”

Quý Tri Thu khoanh tay hừ lạnh một tiếng: “Đừng ngụy biện nữa, có phải con chơi không lại không?”

“Chơi không lại” quả thực là sự sỉ nhục lớn nhất dành cho một Long Ngạo Thiên nhỏ tuổi, Quý Ngôn Ngôn đứng bật dậy khỏi chiếc ghế nhỏ, ưỡn cái bụng căng tròn, khí thế hùng hồn nói: “Con chơi lại!”

“Được, đây là con nói đấy nhé, để công bằng, chúng ta đã được cả hai bên đồng ý, chuẩn bị sẵn sàng rồi mới bắt đầu.” Quý Tri Thu quyết định lần này nhất định phải cho nó một bài học: “Con trước đi.”