Chương 11

Trong túi toàn là bim bim, socola và các loại thực phẩm không lành mạnh khác, dưới cùng có cả đồ uống có cồn, sao có thể là mua cho trẻ con được!

Bà ngơ ngác ngẩng đầu lên, đối mặt với Quý Tri Thu.

Quý Tri Thu cười “hê hê” ngây ngô hai tiếng, hoàn toàn không nhận ra vấn đề ở đâu: “Dạo này hơi thèm nên mua nhiều một chút ạ.”

Bác gái hàng xóm: “...”

Là bà đã hiểu lầm Quý Tri Thu, người làm cha mẹ này lại ưu tiên bản thân trước, hoàn toàn không nghĩ đến con cái.

Trong tình huống này, bà còn nhiệt tình giúp Quý Tri Thu xách đồ, không hợp lý tí xíu.

Quý Tri Thu cũng nhận ra điểm này, đưa tay ra lấy lại túi đồ, khô khan nói: “Bác gái, bác có thể dắt Ngôn Ngôn giúp tôi được không?”

Bác gái hàng xóm hoài nghi nhìn cậu, lúc này mới ngồi xổm xuống, mỉm cười đưa tay về phía Quý Ngôn Ngôn: “Bà dắt con về được không?”

Quý Ngôn Ngôn ở nhà hành hạ ba nó, nhưng ra ngoài lại theo bản năng quyến luyến Quý Tri Thu, mím môi không trả lời rồi ngẩng đầu nhìn Quý Tri Thu.

Quý Tri Thu vừa cười vừa gật đầu với nó, lúc này Quý Ngôn Ngôn mới phân vân đưa bàn tay nhỏ ra, đặt vào lòng bàn tay của bác gái hàng xóm.

Bác gái hàng xóm dắt Quý Ngôn Ngôn đi trước, Quý Tri Thu xách hai túi mua sắm khổng lồ gian nan đi về nhà.

Sau khi rối rít cảm ơn bác gái hàng xóm, cậu mới mở cửa phòng và dắt Quý Ngôn Ngôn đi vào.

Quý Tri Thu mệt thở không ra hơi, ném hai cái túi sang một bên, nằm liệt trên sofa nghỉ một lúc lâu.

Trong nhà yên tĩnh đến lạ, một lúc sau cậu mới nhớ ra Quý Ngôn Ngôn đã bị lãng quên, ngẩng đầu lên thì thấy nhóc con này như cây nấm nhỏ đang ngồi xổm trước hai cái túi, hai bàn tay nhỏ mũm mĩm đang bới móc bên trong.

“Ba, ba mua gì cho con thế?” Mắt Quý Ngôn Ngôn long lanh nhìn cậu. “Con muốn ăn kẹo mυ"ŧ.”

Quý Tri Thu: “.”

Toang, cậu cũng là lần đầu làm ba, vẫn chưa quen hẳn, lúc mua đồ chỉ nghĩ đến bản thân...

Quý Tri Thu nghĩ đến bộ dạng hổ báo của Quý Ngôn Ngôn, đầu đau như búa bổ, vội vàng đi đến trước túi ni lông, cúi đầu tìm kiếm bên trong.

Đồ ăn vặt như bim bim có quá nhiều chất phụ gia, không thích hợp cho trẻ nhỏ ăn, bia rượu thì càng nhảm nhí, Quý Tri Thu tìm tới tìm lui lật tung cả đáy túi, cuối cùng cũng tìm ra một túi bánh quy có thành phần sạch sẽ từ một xó xỉnh nào đó.

Túi bánh quy này là cậu tiện tay lấy để cho đủ khuyến mãi, không ngờ cuối cùng lại là cọng rơm cứu mạng của cậu.

“Đây là ba tặng con.” Quý Tri Thu nhanh trí ứng biến, nắm thóp được điểm yếu của Long Ngạo Thiên: “Các bạn nhỏ khác ăn kẹo mυ"ŧ dễ bị sâu răng, con ăn bánh que mài răng, răng vừa trắng vừa khỏe, đến lúc gặp các bạn nhỏ khác, con cứ nhe hàm răng cửa của mình ra, bọn chúng chắc chắn sẽ rất ghen tị với con.”

Tính toán việc ra oai thì kẹo mυ"ŧ có phần kém hơn, Quý Ngôn Ngôn đắn đo một lúc, ôm gói bánh quy cười ngây ngô, chạy vào nhà vệ sinh soi gương và làm điệu.

Lúc này Quý Tri Thu mới an tâm thở phào, khó nhọc kéo hai cái túi đến trước tủ, định giấu đi cho nhanh.

Cậu chẳng hề thấy nhột chút nào, còn đang tự bào chữa.

Mua cho mình ít đồ thì đã sao, mới có bao nhiêu đây, chả nhiều chút nào!

“...” Cậu nhìn cánh cửa tủ không đóng lại được, hoàn toàn im lặng.

Ờm, được rồi, chỉ là nhiều hơn một chút thôi.

Vật lộn cả một ngày, Quý Ngôn Ngôn ra rất nhiều mồ hôi, trước khi đi ngủ Quý Tri Thu cố tình điều chỉnh nhiệt độ và đưa nó đi tắm.

“Cậu” trước đây đối xử với Quý Ngôn Ngôn rất tốt, đồ dùng tắm rửa xếp đầy cả một tủ, còn có đủ các loại đồ chơi, Quý Tri Thu lại chọn mấy con vịt nhỏ đặt lên mặt nước.

Cậu bế Quý Ngôn Ngôn vào phòng tắm, Quý Ngôn Ngôn ngoan ngoãn cả một ngày, đến tối lại lộ nguyên hình, không biết giở chứng gì mà không chịu tắm.

Quý Tri Thu nhíu chặt mày, cố tình bịt mũi thấy ghê: “Trên người con ra nhiều mồ hôi thế, chua lòm rồi, không tự ngửi thấy à? Sao lại không tắm được chứ!”

Quý Ngôn Ngôn nhấc áo lên, ngửi ngửi một cách nghiêm túc, giậm chân nói: “Rõ ràng là không có, ba nói bậy, con không tắm là không tắm!”

Phòng tắm là không gian kín, nhóc hư la hét có cả tiếng vọng càng thêm chói tai.

Quý Tri Thu khá đau đầu nhìn nó: “Tại sao không tắm? Sữa tắm thơm thơm, có thêm mấy con vịt nhỏ này chơi cùng con, đáng yêu biết bao.”

Mắt Quý Ngôn Ngôn long lanh nhìn, rõ ràng hơi động lòng, nhưng nó đã được chiều hư, không chịu xuống nước, hừ một tiếng, tay nhỏ chống nạnh, không thèm nhìn Quý Tri Thu: “Không tắm là không tắm!”

Quý Tri Thu: “...”

Không tắm thì thôi.

Tưởng mình là hoàng đế bé con chắc, còn cần người quỳ xuống dỗ dành cầu xin mày tắm chắc!

Quý Tri Thu lười để ý đến nó nữa, quay đầu nhìn bồn tắm, trong mắt loé lên một tia sáng khác lạ, không phân vân một giây cởϊ áσ ra, ngồi thẳng vào bồn tắm.