Nhưng Quý Tri Thu lại đưa tay ra, vỗ vai nó: “Xoay người lại.”
Quý Ngôn Ngôn không nhận được lời khen, không vui phồng má: “Ba muốn làm gì?”
“Để ba mày véo cái đuôi thỏ một cái.”
Tuy không hiểu nhưng để được khen, Quý Ngôn Ngôn vẫn quay người lại, chổng mông lên, ngoan ngoãn để Quý Tri Thu véo đuôi.
Quý Tri Thu véo hai cái xong, cuối cùng lương tâm cũng trỗi dậy, ho khan hai tiếng quay về chủ đề chính, tán thưởng: “Nhảy đẹp lắm, rất giống thỏ con.”
Cậu nghiêm túc chưa được hai giây, lại không nhịn được hỏi: “Con có biết ếch kêu thế nào không?”
Quý Ngôn Ngôn nào biết lòng người hiểm ác, để ra vẻ ta đây liền gật đầu lia lịa: “Biết ạ, ộp ộp ộp ộp...”
Quý Tri Thu hài lòng gật đầu, chuẩn bị về nhà là đặt ngay bộ đồ con ếch.
Quý Ngôn Ngôn lại chơi một lúc nữa, thời lượng livestream cũng đã hết, sau khi tạm biệt các fan đang lưu luyến không rời, Quý Tri Thu chuẩn bị dắt Quý Ngôn Ngôn về nhà.
Quý Ngôn Ngôn mới làm em bé thiên thần ngoan ngoãn được một lúc, tính nết nhóc hư lại trỗi dậy, nhất quyết đòi đi siêu thị mua kẹo.
Quý Tri Thu lo nó sẽ nằm lăn ra đất ăn vạ, vội vàng túm gáy định mệnh của nó, không tốn chút sức lực nào đã nhấc bổng người lên.
“Đừng có ủi xuống đất, về nhà còn phải giặt quần áo.” Quý Tri Thu cũng vừa hay muốn đi siêu thị, lười hơn thua với nó: “Đi thôi.”
Quý Ngôn Ngôn nổi cáu nhất quyết đòi đến siêu thị, nhưng sức lực của trẻ con có hạn, chưa đi đến nơi đã ôm chân Quý Tri Thu và giang tay đòi bế.
Quý Tri Thu bế nhóc con lên, Quý Ngôn Ngôn rúc trong lòng cậu, đến siêu thị thì đã ngủ say, gọi thế nào cũng không tỉnh, đành phải đặt nó vào ghế ngồi trẻ em chuyên dụng.
Quý Tri Thu vừa đẩy xe hàng, vừa dạo quanh siêu thị.
Trong nhà toàn là đồ của ba đứa trẻ, cậu đến một gói đồ ăn vặt cũng không có. Quý Tri Thu xưa nay không bao giờ bạc đãi bản thân, bất tri bất giác đã mua đầy cả một xe.
Thanh toán xong, cậu xách túi lớn túi nhỏ đi về, may mà Quý Ngôn Ngôn đã tỉnh ngủ, không cần cậu bế.
Quý Ngôn Ngôn không được tự chọn đồ ăn vặt, bĩu môi không vui, nhưng thấy Quý Tri Thu mua nhiều như vậy, cuối cùng cũng không nổi cáu nữa, ngoan ngoãn đưa tay nhỏ ra cho Quý Tri Thu dắt.
Quý Tri Thu một tay dắt nhóc con, tay kia xách hai túi đồ, không kham nổi sức nặng, vô cùng gian nan đi về. Trọng lượng hai tay không cân bằng, một bên vai không nhịn được trĩu xuống, tay bị kéo đến đau điếng.
Đột nhiên cậu phát hiện ra cơ hội kinh doanh.
Làm cha mẹ khó tránh khỏi việc vừa mua sắm vừa trông con, nếu có thể phát minh ra một sợi dây dắt con, buộc vào thắt lưng, như vậy có thể giải phóng hai tay, tiện cho việc xách đồ!
Chỉ là bây giờ chỉ có thể nghĩ vậy, Quý Tri Thu cắn răng, nhìn thấy khu chung cư ở phía không xa, bước chân cũng nhanh hơn.
Khi cậu đi đến vườn hoa của khu dân cư, xa xa đã thấy một bác gái có vẻ mặt hiền hậu.
Đây là hàng xóm ở đối diện nhà cậu, nhà có một cậu bé bảy tuổi, là bạn cùng lớp của con trai thứ hai nhà cậu.
Họ hàng xa không bằng láng giềng gần, quan hệ hai nhà cũng không tệ, thường xuyên giúp đỡ lẫn nhau. Bác gái hàng xóm thấy bộ dạng vất vả của Quý Tri Thu, vội vàng đi tới muốn giúp cậu.
Quý Tri Thu nào dám để người già giúp mình xách đồ nặng, lỡ mà sái lưng thì tội lớn lắm, tay vội rụt lại: “Không cần đâu ạ, tôi tự xách được.”
“Không sao, sức khỏe tôi tốt lắm, đúng lúc tôi cũng phải về nhà, xách lên giúp cậu một thể.”
“Thật sự không cần đâu ạ.”
Tay của bác gái hàng xóm đã đưa tới, nhưng Quý Tri Thu không buông tay, hai người cứ thế kéo co.
Bác gái hàng xóm nhìn bộ dạng có phần thảm hại của Quý Tri Thu, thở dài nhẹ.
Họ ở đối diện, ngày nào cũng chạm mặt nhau, tuy bà không biết tình hình cụ thể của Quý Tri Thu, tại sao lại một mình nuôi ba đứa con nhỏ, nhưng bà cũng là người làm cha làm mẹ, lại còn giúp chăm cháu, vì vậy rất hiểu sự vất vả trong đó, nếu có chỗ nào giúp được, bà nhất định sẽ ra tay.
“Nhà nhiều trẻ con là dễ thế đấy, cái gì cũng phải mua ba phần.” Bác gái hàng xóm thở dài nhẹ, trong quan niệm của bà, cha mẹ sẽ hy sinh vô tư cho con cái, không giữ lại gì cho mình.
Bà nhớ lại thời trẻ của mình, càng thêm đồng cảm, lực trên tay cũng mạnh hơn mấy phần, nhất quyết phải chia sẻ gánh nặng với Quý Tri Thu.
Quý Tri Thu nhất thời không phòng bị, một cái túi trong tay đã bị giật mất.
Tình trạng sức khỏe của bác gái hàng xóm có thể hạ gục sinh viên “da giòn” trong một nốt nhạc, xách đồ nhẹ tênh, cúi đầu nhìn một cái, còn trấn an Quý Tri Thu: “Trẻ con lớn nhanh lắm, mỗi ngày một khác, đồ mua cho nó nhiều là phải rồi, nhà cậu đứa này còn nhỏ thế này, các loại...”
Bà cúi đầu nhìn, đột nhiên tắt tiếng.