Tự dưng Quý Tri Thu rất muốn khóc.
Rõ ràng giây trước cậu còn đang cùng anh em giường dưới bàn về một cuộc sống tươi đẹp, giây sau đã xuyên đến năm năm sau và trở thành một người đàn ông trung niên mệt mỏi và nhàm chán.
Cậu đúng là một kẻ xui xẻo được trời chọn mà!
Họa vô đơn chí, cậu còn phát hiện ra mình đang sống trong một cuốn sách.
Tính theo thời gian, nam chính trong sách bây giờ vẫn chỉ là một phôi thai nhỏ xíu, ba đứa con trai cưng của cậu sẽ lớn lên trở thành đối thủ đáng gờm của nam chính, tức là những nhân vật phản diện trong truyện, còn ông ba này không những bị ba đứa con trai cưng của mình lăng mạ, ngược đãi mà còn bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành, bị liên lụy mà chết thảm.
Nhưng trong thiết lập của nguyên tác, cậu cũng chẳng phải là kẻ tốt lành cho cam, vừa thiên vị vừa ích kỷ, ba đứa con trai cưng của cậu sở dĩ có tính cách méo mó, trở thành phản diện cũng là do cậu ban cho.
Mấy năm mất trí nhớ này, mọi thứ đều diễn ra theo tình tiết của nguyên tác, sai lầm lớn đã đúc thành không thể thay đổi, sau khi nhận ra điều này, mặt mày Quý Tri Thu nhăn nhó, lo lắng không ngừng rung chân.
Cậu vẫn còn cả một tương lai tươi đẹp để sống và tận hưởng, tuyệt đối không thể rơi vào kết cục như thế!
Cậu phải dạy ba đứa con trai cưng thật tốt, để chúng trở thành những thiếu niên tốt trong thời đại mới, có gốc gác trong sạch, tư tưởng đạo đức lành mạnh, đồng thời phải né tránh những tình tiết quan trọng, tránh để chúng gặp nam chính và trở thành những phần tử phản diện lớn trong sách.
Mấy việc này nói thì không đơn giản, làm cũng chẳng dễ dàng là bao, ánh mắt Quý Tri Thu trở nên nghiêm túc, bất giác nhìn quanh, cuối cùng cũng tìm thấy thứ mình muốn, vội vàng đứng dậy sải bước đi tới.
“...”
Khi tỉnh táo lại lần nữa, cậu thất thần nhìn que kem trong tay, đột nhiên muốn ôm trán thở dài, biểu cảm vô cùng khổ sở.
Cậu thực sự phục mình rồi, mỗi khi có chuyện quan trọng và cấp bách, cậu lại vô thức làm một việc gì đó hoàn toàn không liên quan y chang một cơ chế ngắt mạch bảo vệ vậy.
Bây giờ là lúc ăn kem ư!
Thôi, đã lấy rồi thì cứ ăn cho đỡ sốc đã.
He he, ngon thật, quá đã.
Quý Tri Thu nằm trên sofa, biểu cảm khổ sở vô cùng, nhưng điều đó cũng không ngăn cản cậu nhanh chóng mυ"ŧ que kem, vị ngọt đầu lưỡi dường như có thể chữa lành cho cậu.
Ăn xong, cậu thực sự đã bình tĩnh hơn rất nhiều, đứng dậy đi về phía thư phòng.
Nhưng cậu vừa đi đến cửa, tay còn chưa kịp giơ lên, cửa thư phòng đột nhiên tự động hé một khe từ bên trong.
Một cậu bé chỉ cao đến đầu gối cậu từ sau cánh cửa thò đầu ra.
Cậu bé dường như vừa mới ngủ dậy, mái tóc mềm mại rối tung, vài sợi vểnh lên trời, trên gương mặt mềm mại còn có vết đỏ do ngủ đè lên, khóe miệng có cả vệt nước đáng ngờ.
Mặc bộ đồ ngủ hình thỏ con, vạt áo che mất mông càng khiến hai cái chân ngắn cũn cỡn như củ cải trông ngắn hơn, người mũm mĩm, gần như không khác gì mấy em bé chibi năm đầu trong phim hoạt hình.
Quý Tri Thu ngây ngốc tại chỗ, mắt mở to tròn.
Mặc dù trước đó đã đoán được, nhưng đến bây giờ cậu mới có cảm giác chân thực.
Á á á cậu vẫn chỉ là một đứa trẻ thôi mà!
Sao lại bắt cậu nuôi con chứ!
Não bộ của Quý Tri Thu vô cùng hỗn loạn, cậu và đứa bé cứ thế mắt to trừng mắt nhỏ, vài giây sau, cơ bắp trên mặt cậu co giật một cách không kiểm soát, cố gắng nặn ra một nụ cười.
Cậu quen thói đổi giọng, nửa ngồi xổm xuống: “Bạn nhỏ...”
Đứa bé đáng yêu vừa nãy còn đang dụi mắt, ngơ ngác nhìn cậu, đột nhiên ngẩng đầu lên, gân cổ rống lên: “Oa oa oa oa con ghét ba, ba xấu!”
Quý Tri Thu: “...”
Âm thanh này có sức xuyên thấu cực mạnh, Quý Tri Thu phải chịu đựng ở cự ly gần, màng nhĩ đau âm ỉ, thái dương cũng giật thon thót.
Đúng là ma đồng giáng thế!
Cậu đứng thẳng người dậy, nét mặt phức tạp nhìn đứa trẻ đang khóc lóc, vì thiếu kinh nghiệm nên thực sự không biết phải làm gì vào lúc này.
Quý Ngôn Ngôn vẫn cứ khóc, nhưng trong mắt không nặn ra được một giọt nước mắt nào, dường như đang trách móc Quý Tri Thu tại sao không đến dỗ mình, cậu bé lăn một vòng ra đất hệt một con cua bị lật ngửa, tay chân không ngừng co giật đạp đá, miệng cũng không ngớt: “Đó là kem của con, ba không được ăn!”
Quý Tri Thu nhíu chặt mày.
Ranh con, đó là do ba mày mua, đừng nói là ăn một que, cho dù có bê cả cái tủ lạnh đi, mày cũng không được ho he nửa lời!
Cậu nhìn nhóc hư đang ăn vạ giãy đành đạch, vô cùng đau đầu, nói qua loa: “Trong tủ lạnh còn nhiều lắm, con dậy đi rồi ba cho ăn một miếng nhỏ.”
Thế nhưng nhóc hư lại được đằng chân lân đằng đầu, còn nhân lúc cậu không chú ý đấm vào bụng cậu, muốn cậu nôn ra: “Trả lại cho con, tất cả là của con, của con!”