“Tôi đoán bừa thôi." Hứa Băng cười, liếc nhìn tầng thang máy đang lên, tiện miệng hỏi tiếp: “Thanh minh có về thành phố Tần không?”
Vưu Chi có chút mơ hồ, một lúc sau mới cúi mắt: “Chắc là có.”
Lời vừa dứt thì thang máy dừng đúng tầng 22. Vưu Chi khẽ gật đầu với Hứa Băng rồi bước nhanh ra ngoài.
Nhưng khi về tới chỗ làm, cô lại chẳng làm việc vào đâu, trong đầu hoàn toàn rối loạn.
Thanh minh cô sẽ về thắp hương cho ông, nhưng còn nhà cha mẹ thì cô thật sự không biết có nên về hay không.
Sau khi đỗ vào trường Cẩm Đại, thành phố Tần với cô dường như trở nên xa lạ.
Ban đầu, liên lạc với cha mẹ vẫn còn thường xuyên. Nhưng từ khi biết vì vấn đề hộ khẩu của em trai mà họ không thể để cậu ta thi đại học ở Hải Thành, hai người đã quyết định từ chức về lại thành phố Tần. Từ đó, liên lạc giữa cô và họ thưa dần.
Vì mẹ cô nói, bà đang ở nhà giúp em trai ôn thi, nếu cứ gọi điện hoài sẽ ảnh hưởng đến việc học của cậu.
Vưu Chi hiểu rất rõ, cha mẹ cô luôn thiên vị. Cô đã mất cả quãng thời gian trung học để học cách chấp nhận sự thật rằng: “Cha mẹ không yêu mình nhiều như mình tưởng.”
May mà cô có một người ông, đến tận phút cuối đời vẫn luôn nghĩ cho cô, khiến tuổi thơ của cô vẫn trọn vẹn, đủ đầy.
Điều khiến Vưu Chi không ngờ tới là, trước dịp Thanh minh, mẹ cô lại gọi điện đến.
Lúc ấy, Vưu Chi đang ngồi trên xe của Tạ Thừa Lễ.
Dạo này, cô và anh hiếm khi gặp nhau. Hôm đó Tạ Thừa Lễ đột ngột liên lạc, nói rằng hôm nay có việc đàm phán hợp tác gần đài truyền hình, tiện đường nên muốn đón cô về.
Vưu Chi nghe giọng anh, hơi ngập ngừng, cuối cùng vẫn lấy cớ “phải tăng ca” để từ chối.
Tạ Thừa Lễ im lặng rất lâu, chỉ “ừm” một tiếng rồi dập máy.
Thật ra hôm nay cô không cần tăng ca. Nhưng sau khi gác máy, trước khi nỗi chua xót kịp dâng trào trong l*иg ngực, cô đã dồn hết việc ngày mai làm luôn trong tối nay.
Đến khi xong xuôi đã là hơn tám giờ, cô duỗi lưng định về thì phát hiện trước cửa đài có một chiếc Rolls-Royce đang đỗ lặng lẽ. Xe sơn đen bóng loáng, biển số cũng ngông cuồng.
Ban đầu Vưu Chi cũng chẳng để tâm, bởi đây không phải chiếc xe mà Tạ Thừa Lễ hay dùng.
Cho đến khi cửa kính xe hạ xuống, Tạ Thừa Lễ ngồi ghế lái, một tay gõ nhè nhẹ lên vô lăng, mắt nhìn cô, dáng vẻ trông y như những người đàn ông mà cô từng thấy dưới nhà, đang chờ bạn gái tan làm.
Anh nghiêng đầu: “Lên xe đi.”
Vưu Chi bước lên xe mà đầu vẫn còn mông lung, mãi sau mới hỏi: “Anh đứng dưới đợi từ nãy à?”
Tạ Thừa Lễ im lặng mấy giây, khẽ cười đáp nhẹ: “Sao có thể chứ.”
Chỉ mấy chữ đơn giản, vậy mà Vưu Chi lại như bị tạt một gáo nước lạnh tỉnh táo hẳn. Cô tự cười thầm chính mình lại một lần nữa đa tình.
Có lẽ vì cô im lặng quá lâu, Tạ Thừa Lễ chủ động mở lời: “Dạo này bận lắm à?”
“Ừ.”
Xe chạy về phía Cách Thái, anh vừa lái vừa thuận miệng nói: “Không biết người ngoài lại tưởng em cố ý né tránh anh đấy.”
Vưu Chi nắm chặt quai túi xách, không trả lời, chỉ ngược lại hỏi: “Hôm nay sao anh đến đây?”
“Không muốn anh đến à?” Tạ Thừa Lễ nghiêng mắt nhìn cô.
Vưu Chi mím môi.
Tạ Thừa Lễ nhanh chóng nói như thường: “Trình Ý nói đã lâu không tụ tập, tiện thể anh ở gần đó nên hỏi xem em rảnh không.”
Vưu Chi nghĩ ngợi một lát: “Thanh minh em phải về thành phố Tần.”
“Vậy thì sau lễ quay lại là được. Thứ bảy tuần sau nhé?” Tuy là câu hỏi, nhưng giọng điệu lại chắc nịch như đã định sẵn.
Vưu Chi cụp mắt, ngầm đồng ý. Cũng đúng lúc này, điện thoại cô đổ chuông mẹ cô gọi đến.
Vưu Chi nhẹ nhàng thở phào rồi bắt máy.
Có lẽ vì đã lâu không liên lạc nên giọng mẹ cô có phần ngượng nghịu, hỏi thăm công việc, rồi hỏi cô có về dịp Thanh minh không. Đến cuối, bà hỏi: “Chi Chi này, có bạn trai chưa con?”
Vưu Chi theo phản xạ nhìn về phía Tạ Thừa Lễ, không trả lời, chỉ hỏi ngược lại: “Mẹ, có chuyện gì sao ạ?”
Mẹ cô nói: “Lúc đi học con đã nhút nhát, lên đại học rồi cũng chẳng yêu ai, giờ cũng đến tuổi rồi, phải nghĩ đến chuyện của mình chứ.”
“Con gái nhà dì Tống ấy, hơn con một tuổi, mới cưới một ông chủ lớn, vừa sinh con. Hôm nay mời mẹ đi ăn tiệc đầy tháng, đứa bé đeo vàng trĩu cổ…”
Vưu Chi thấy lòng trĩu nặng: “Mẹ tự nhiên nhắc chuyện đó làm gì ạ?”
“À thì… dì Tống quen một ông chủ mở homestay, đang muốn tìm bạn gái. Mẹ nghĩ nhân dịp nghỉ lễ đưa con về gặp thử. Dạo này du lịch ở thành phố Tần phát triển, homestay kiếm bộn tiền…”
“Mẹ." Vưu Chi ngắt lời, vội vã hạ âm lượng điện thoại xuống, liếc sang Tạ Thừa Lễ thấy anh không có phản ứng gì, mới thu lại ánh mắt: "Mẹ không cần nói nữa đâu ạ, con tự có tính toán của mình.”