“Chưa từng nghe anh nhắc đến.”
“Không có gì đáng nói.”
Ngón tay Vưu Chi dần trở nên lạnh buốt, cô siết nhẹ bàn tay, cố kìm nén cảm xúc, hít một hơi thật sâu: “Vậy anh còn…”
“Em làm việc đi.” Tạ Thừa Lễ dứt khoát cắt lời cô, không cho cô nói thêm một chữ, sau đó quay người rời đi.
Vưu Chi ngồi cứng đờ trên ghế, rất lâu sau, bàn tay mới lặng lẽ vuốt ve sợi Bình An Thằng nơi cổ tay, từng chút từng chút như trấn an chính mình.
Đài truyền hình rất nhanh đã phản hồi lại email, khen ngợi bản thảo hoàn thành rất tốt.
Vưu Chi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, nhìn đồng hồ, tắt máy tính rồi ra khỏi thư phòng. Từ nhà bếp xa xa truyền đến tiếng động mơ hồ.
Cô hơi sững lại rồi bước tới.
Phòng bếp của Tạ Thừa Lễ vừa nhìn là biết rất hiếm khi sử dụng, thiết kế gần như hoàn mỹ, mọi thứ đều là tông lạnh, không chút hơi người.
Nhưng lúc này, lại có gì đó rất khác.
Tạ Thừa Lễ đang chiên bít tết. Tay áo bộ đồ trắng đơn giản được tùy ý xắn lên, cả người toát lên cảm giác điềm đạm thong thả, từng động tác đều có trình tự, như thể đang chế tác một món đồ thủ công tinh xảo.
Nhận ra có người đứng nơi ngưỡng cửa, Tạ Thừa Lễ quay đầu liếc cô một cái: “Sắp xong rồi.”
Vưu Chi khẽ nín thở, vô thức né tránh ánh mắt anh, ngay giây sau, lại tự cười khổ trong lòng.
Người đàn ông này đấy... Rõ ràng là bảo cô đừng yêu anh, vậy mà hết lần này tới lần khác, cứ làm những việc khiến tim cô rung động.
Tạ Thừa Lễ nấu ăn rất khéo, anh đúng là kiểu người, chuyện gì cũng không thể làm khó được.
Miếng bít tết cao cấp mềm mại, thơm ngon hơn hẳn loại ngoài phố. Thế nhưng không hiểu vì sao, Vưu Chi lại chẳng cảm thấy ngon miệng, trong đầu cứ vương vấn mãi hương vị khói lửa bình dị của miếng bò áp chảo ngoài vỉa hè.
Có lẽ vì buổi chiều đã nói ra nhiều lời như thế, nên tối hôm đó, cả hai người họ đều rất ăn ý mà giữ khoảng cách.
Vưu Chi trằn trọc mãi, không sao ngủ được.
Cô lại nghĩ tới biểu cảm lạnh nhạt khi Tạ Thừa Lễ nhắc đến thành phố Tần, cùng với câu “không có gì đáng nhắc.”
Khoảng thời gian từng khiến tim cô rung lên ấy, đối với anh chắc chỉ là chuyện vặt vãnh chẳng đáng ghi nhớ.
Vưu Chi gặp Tạ Thừa Lễ khi đang ôn thi lại lớp 12.
Hồi tiểu học, cha mẹ cô đưa em trai đến Hải Thành làm việc, để cô lại cho ông nội chăm sóc.
Ngay trước kỳ thi đại học vài ngày, cô nhận được một cuộc gọi từ bệnh viện báo rằng ông nội bị tai nạn xe. Khi cô chạy tới thì ông đã không còn nữa.
Căn nhà nhỏ đứng tên ông nội là thứ duy nhất ông để lại cho cô.
Thời gian đó, tinh thần Vưu Chi rất tệ. Cô làm theo lời dặn của ông, ngồi vào phòng thi, nhưng chữ trên đề cứ nhòe đi trong mắt, cuối cùng đành nộp lại bài thi với đầy khoảng trống trắng xóa.
Sau đó cha mẹ cô về lo hậu sự cho ông nội, rồi mẹ cô quyết định ở lại lo chuyện ôn thi lại cho cô.
Lúc ấy thành phố Tần vừa ban hành quy định mới, trường công không được nhận học sinh ôn thi lại, thế là Vưu Chi phải vào một trường tư có học phí không hề rẻ.
Năm ấy, việc mẹ cô làm nhiều nhất là gọi video cho em trai vào mỗi bữa ăn.
Câu cô nghe nhiều nhất là: “Chi Chi, mẹ đã bỏ em con lại để về đây với con, lần này con nhất định không được thi tệ nữa.”
Phần lớn thời gian của Vưu Chi đều dành cho học hành. Cô để tóc mái dày, đeo kính dày cộp, tính tình dần dần thu mình hơn.
Trường tư không có lớp tự học buổi tối, nên mỗi khi tan học chiều, cô thường ngồi làm đề trên khán đài sân thể dục, tránh phải nghe tiếng mẹ cô nói chuyện với em trai qua bức tường cách âm kém của phòng ngủ.
Lâu dần, cô quen luôn việc ngồi viết bài ở trường đến tối rồi mới về nhà.
Và chính ở đó, cô gặp cô giáo dạy tiếng Anh cô Tô.
Cô Tô rất đẹp, là kiểu phụ nữ trưởng thành đầy quyến rũ. Có lẽ thấy cô đơn lẻ tội nghiệp, cô liền đề nghị: “Hay là về nhà cô làm bài đi?”
Ban đầu Vưu Chi xấu hổ từ chối, cho tới một hôm trời đổ mưa, trong lớp chỉ còn lại mình cô. Cô vừa quay đầu thì thấy cô Tô đứng nghiêng người tựa cửa, khẽ nhướng mày với cô: “Vưu Chi, đi thôi.”
Về sau mỗi khi nhớ lại chuyện này, cô mới giật mình nhận ra cô Tô và Tạ Thừa Lễ thật ra có vài nét giống nhau.
Thành phố Tần là thành phố ven biển, trường tư thục mà cô học có vị trí rất đẹp, gần sát bờ biển. Nhà của cô Tô cũng gần trường, là một biệt thự nhỏ hai tầng nhìn thẳng ra biển.
Cô Tô dẫn cô vào phòng khách tầng một, chỉ nói nhẹ nhàng: “Ngồi đây làm là được rồi, đừng ngại. Dù sao cô cũng không phải lần đầu đón học trò.”
Vưu Chi không hiểu ý cô. Cô Tô lại cười: “Cô có đứa cháu trai đang nghỉ dưỡng trên lầu.”