Chương 31

Đúng lúc cô đang căng thẳng tập trung vào từng bước chân, bỗng cảm thấy vai bị siết nhẹ, cơ thể cũng bớt căng cứng đi rất nhiều.

“Đi theo nhịp của tôi.” Hứa Băng không nhìn cô, chỉ siết chặt vai cô, miệng thì thầm đếm nhịp đều đều.

Vưu Chi ngẩn ra. Bàn tay đang buông thõng phía trước khẽ nhúc nhích. Cảm nhận được nhịp bước đầy ăn ý của mọi người xung quanh, cô cuối cùng cũng đưa tay ra sau, nắm lấy vạt áo khoác của Hứa Băng.

Một hồi còi vang lên, đội về đích liền hò reo phấn khởi.

Họ thắng rồi.

Không khí vui mừng lan khắp nơi, kéo cả Vưu Chi vào. Cô nhất thời quên mất sự bối rối ban nãy, vui vẻ ôm lấy Lâm Thiến cười tươi rói.

Khi ăn mừng xong, Vưu Chi vừa buông Lâm Thiến ra, đã có một chai nước đưa đến trước mặt.

Hứa Băng mỉm cười, nhìn cô với vẻ ngượng ngùng: “Sáng nay em đưa nước cho tôi, giờ trả lại là phải rồi.”

Nhớ tới những gì anh vừa giúp, lần này Vưu Chi không nói nhiều, chỉ khẽ cảm ơn rồi nhận lấy.

Tầm hơn bốn giờ chiều, toàn bộ các hạng mục thi đấu trong ngày đã kết thúc. Các trưởng bộ phận phát biểu vài câu, rồi tuyên bố giải tán tại chỗ.

Nghĩ đến việc mình đã hoàn thành hết các nội dung, ngày mai chỉ cần có mặt lấy lệ, tâm trạng Vưu Chi trở nên nhẹ nhõm hẳn.

Có lẽ vì trời âm u, mới hơn bốn giờ mà sắc trời đã xám xịt như chạng vạng.

Vưu Chi cùng Lâm Thiến và mấy đồng nghiệp rảo bước ra khỏi nhà thi đấu. Cô không định về bằng xe công ty vừa vòng vèo vừa đông người, chi bằng đi tàu điện cho tiện.

Vừa định lấy điện thoại tìm ga gần nhất, phía sau bỗng vang lên một tiếng còi xe.

Cô giật mình quay lại.

Bên đường đỗ một chiếc Rolls-Royce Phantom đen bóng trầm ổn mà sang trọng đến ngạt thở.

Cửa kính xe từ từ hạ xuống, lộ ra gương mặt quen thuộc của chú Trương: “Vưu tiểu thư.”

Tim Vưu Chi nảy lên một nhịp. Cô lập tức quay sang nhìn nhóm đồng nghiệp, xác nhận họ đã đi xa rồi mới bước tới gần: “Chú Trương?”

Nếu chú Trương ở đây, thì Tạ Thừa Lễ vẫn chưa rời đi?

“Vưu tiểu thư.” Chú Trương mỉm cười chào hỏi: "Tôi đưa cô về.”

Vưu Chi liếc nhìn đám đông không xa, rồi nhanh chóng mở cửa xe phía sau.

Không ngoài dự đoán, Tạ Thừa Lễ đang ngồi đó.

Anh ngồi ngay ngắn, môi mím chặt, ánh mắt u tối khó dò, trong tay là một chai nước khoáng Yakā đắt tiền, được anh vô thức xoay xoay.

Ngón tay thon dài trắng trẻo cầm lấy chai thủy tinh trong veo, cả người anh toát ra khí chất lạnh lùng xa cách, đúng kiểu “cao cao tại thượng”.

Vưu Chi liếc nhìn chai nước, không hiểu sao lại nhớ đến mấy chai nước khoáng bình dân ở sân vận động lúc chiều.

Một chai Yakā đủ mua hai thùng nước thường.

Cô mím môi, chui vào xe. Hương thơm mát lạnh mang đậm dấu ấn của Tạ Thừa Lễ xộc vào khoang mũi khiến cổ họng cô bỗng chốc nghèn nghẹn.

Đây là lần đầu tiên hai người ở riêng sau buổi tiệc hôm đó.

Vậy mà cô lại thấy hơi xa cách.

“Anh đến đây bàn chuyện làm ăn à?” Vưu Chi phá tan không khí im lặng, bởi thật lòng cô không nghĩ ra lý do gì khiến anh phải xuất hiện ở đây.

Tạ Thừa Lễ hơi ngừng lại, sau đó đưa chai nước trong tay về phía cô.

Vưu Chi sững người: “Cho em?”

Anh khẽ gật đầu: “Ừ.”

Vưu Chi càng bối rối, nhưng thấy anh không giục, cô đành đưa tay ra nhận.

Đúng lúc đó, từ xa có mấy người quen quen đang đi tới. Vưu Chi khựng lại, dù biết họ không nhìn thấy vào trong xe, nhưng cô vẫn thấy chột dạ, ánh mắt cứ dính lấy bóng dáng phía ngoài.

Trong nhóm người đó, đúng là có Hứa Băng. Anh vừa vẫy tay tạm biệt ai đó, rồi lại quay đầu nhìn quanh như đang tìm kiếm gì đó, cuối cùng ánh mắt dừng lại về phía bãi xe này.

Nhận ra sự phân tâm của cô, Tạ Thừa Lễ khẽ nhíu mày, hàm dưới căng chặt. Anh cúi đầu nhìn chai nước đang bị cô cầm lưng chừng, tay bỗng siết lại, kéo mạnh cô về phía mình.

Vưu Chi khẽ kêu một tiếng, cả người đổ nhào vào ngực anh.

Giây tiếp theo, cô nghe thấy anh khẽ cười. Tiếng cười trầm thấp sát bên tai khiến vành tai cô lập tức nóng ran.

Cô vừa định ngồi dậy, Tạ Thừa Lễ lại vươn tay, nhẹ nhàng vân vê vành tai cô. Một lần, rồi một lần nữa.

Vưu Chi nhất thời như mất hồn.

Tạ Thừa Lễ đưa tay kia nâng cằm cô lên, hơi cúi người áp sát mép môi cô. Nhưng đôi mắt anh lại vượt qua cô, lạnh lùng nhìn thẳng ra ngoài cửa sổ: “Vưu Chi, tôi đưa nước cho em, có phải em cũng nên đáp lễ gì đó không?”

Vưu Chi ngơ ngác nhìn gương mặt đang cận kề của anh.

Khoảng cách quá gần khiến cô không nhìn rõ anh nữa chỉ còn lại hương thơm quen thuộc vây lấy mình, và hơi thở nóng rực đang phủ lên môi cô.

Chỉ cần cô mở miệng, là chạm vào nhau mất.

Nhịp tim của cô rối loạn hoàn toàn. Không ngờ Tạ Thừa Lễ lại có thể “mất lý trí” thế này ngay trong xe.

Anh ấy xưa nay đâu có làm mấy chuyện bốc đồng thế này?