Nói xong, anh quay đầu nhìn người đang ngả người trên sofa Tạ Thừa Lễ.
Người kia nửa nằm nửa ngồi, mắt sau gọng kính viền vàng lướt qua anh một cái, thần sắc chẳng có gì biến hóa. Sau đó lại nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt dừng trên người phụ nữ đang ngồi nghỉ ngoài ghế mềm, ánh nhìn sâu thẳm, không biết đang nghĩ gì.
“Cậu không đến đây chỉ để đổi chỗ nghỉ ngơi đấy chứ?” Trình Ý uể oải đi tới quầy rượu, lấy ra một chai, lắc nhẹ rồi rót cho mình một ly.
Cuối cùng Tạ Thừa Lễ cũng liếc nhìn anh ta: “Không thì cậu nghĩ anh là cái gì?”
“Cái gì cơ?” Trình Ý ngơ ra một lúc mới nhận ra Tạ Thừa Lễ đang trả lời câu anh ta hỏi trước đó. Anh ta sửng sốt: “Chuyện chính là tôi á?”
Rõ ràng là liên quan đến anh mà?!
Nếu người yêu anh ta mà bảo anh chỉ là “bạn của bạn” anh ta chắc chắn tức đến bốc khói, chứ ở đó mà ngồi điềm nhiên như Tạ Thừa Lễ.
Nhưng lần này, Tạ Thừa Lễ không trả lời thêm, chỉ yên lặng nhìn người con gái bên ngoài cửa sổ, nhíu mày.
“Chậc chậc…” Trình Ý dựa vào quầy bar lắc đầu: "Trước thì Hứa Băng ân cần chăm sóc Vưu Chi, sau thì Vưu Chi lại bảo cậu chỉ là ‘bạn của bạn’…”
Anh ta nghiêng người lại gần, quan sát vẻ mặt của Tạ Thừa Lễ, tò mò hỏi: “Thừa Lễ, cậu thật sự không để tâm, hay là đang giả vờ không để tâm đấy?”
Tạ Thừa Lễ thu lại ánh mắt, để mặc anh ta nhìn chằm chằm, vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt như thường.
Đọc một người với anh mà nói, chưa bao giờ là khó.
Huống hồ Vưu Chi là kiểu con gái, ánh mắt trong veo chẳng giấu được điều gì.
Lúc nãy ở bức tường leo, cô nhìn thấy anh thì rõ ràng hiện lên sự kinh ngạc và mừng rỡ, còn lập tức kéo giãn khoảng cách với tên đàn ông đứng bên, thái độ gượng gạo, lúng túng rõ ràng thế là đủ hiểu cô chẳng có cảm tình gì với người đó.
Anh từng nói rồi, người đó đến tư cách làm đối thủ với anh cũng không có.
Và đến bây giờ, anh vẫn nghĩ như vậy.
Chỉ là Tạ Thừa Lễ nhíu mày, quai hàm hơi siết lại.
Chỉ một tên đàn ông thôi mà, lại khiến anh bất giác mất phong độ tới hai lần còn chạy tới tận đây. Thật khó chịu.
Anh trầm ngâm vài giây rồi nói: “Là bạn cũng không có gì không tốt.”
Trình Ý trợn mắt anh thật sự không hiểu thế giới này nữa rồi: “Cho dù cậu chắc chắn Vưu Chi rất thích cậu, thì cũng không cần chắc đến mức đó chứ? Thế sao cậu còn qua lại với cô ấy?”
Tạ Thừa Lễ nghiêng đầu nhìn anh, nghĩ một lát: “Cô ấy rất hợp với tôi.”
Ít nhất là rất hợp với anh.
Dù là người tình, hay bạn bè.
Trình Ý lặng thinh, quay đầu nhìn ra ngoài, ánh mắt rơi vào cô gái đang ngẩn người ngoài ghế nghỉ.
Anh ta nghĩ tới việc Vưu Chi luôn cố giấu cảm xúc trước mặt bọn họ, rồi thở dài: “Nếu Vưu Chi biết cậu đã nhìn thấu tâm tư của cô ấy từ lâu mà vẫn giả như không biết, có khi cô ấy sẽ đoạn tuyệt với cậu thật đấy.”
Tạ Thừa Lễ đang gõ nhịp lên tay vịn ghế thì khựng lại, lông mày hơi nhíu.
Đúng lúc đó, ngoài cửa sổ vang lên mấy tiếng ồn ào. Dù cửa sổ đóng chặt nhưng vẫn nghe được lờ mờ.
Cuộc thi nhóm bắt đầu rồi, người trong phòng nghỉ cũng lần lượt đứng dậy ra ngoài.
Trình Ý xưa giờ ghét ngồi yên, thấy bên ngoài bắt đầu náo nhiệt thì lẩm bẩm: “Đi hóng chút vậy.” Rồi nhìn sang Tạ Thừa Lễ, nhớ tới chuyện lúc sáng Vưu Chi nhắn tin trả lời anh: "Vưu Chi cũng đăng ký trò này đấy, không đi xem à?”
Tạ Thừa Lễ ngồi bất động.
Trình Ý nhún vai rồi quay người đi ra.
Hạng mục hai người ba chân là trò chơi hợp tác giữa các bộ phận, chọn ra mười sáu người, từng người nối chân với người kế bên, ai về đích trước là thắng.
Vưu Chi đứng ở mép hàng, cả người cứng đờ.
Bên trái là Lâm Thiến, còn đỡ có thể ôm eo cho tiện di chuyển. Nhưng bên phải thì lại là Hứa Băng mới vừa được hoán đổi vào.
Vưu Chi tay buông thõng, cứng đơ như cột điện.
Ban đầu, cô đứng ở rìa ngoài cùng của bộ phận chương trình, còn Hứa Băng thì ở mép bên kia bộ phận kỹ thuật. Giữa họ là cả một hàng người.
Không biết ai nhiều chuyện lẩm bẩm: “Vưu Chi vừa bị thương ở tay, nếu đứng mép bị ngã lôi theo thì nguy…”
Khi cô đang trở thành tiêu điểm cho ánh mắt của nửa đội, thì Hứa Băng bỗng bước ra khỏi hàng, đi tới bên cạnh cô: “Thế này là được rồi.”
“Cố lên mọi người nhé.”
Nghĩ đến tiếng trêu chọc rộ lên lúc đó, mặt Vưu Chi nóng ran, chỉ mong trò chơi này mau mau kết thúc cho rồi…
Cuộc thi nhanh chóng bắt đầu.
Ban đầu tốc độ chưa nhanh, Vưu Chi một tay ôm eo Lâm Thiến, tay còn lại hơi lúng túng để phía trước, bước đi khá thuận.
Nhưng càng về sau, nhịp chạy càng nhanh, tay phải của cô không có chỗ bám, bắt đầu cảm thấy vất vả, chỉ có thể cố gắng theo kịp nhịp của cả đội.