Chương 29

Vưu Chi vội rụt tay về, cười gượng: “Để tôi tự làm đi, cũng không nghiêm trọng lắm đâu.”

Hứa Băng nhìn cánh tay đã xử lý xong, gật đầu đưa cho cô miếng băng cá nhân.

Vưu Chi nghiêng người dán băng cá nhân, ánh mắt lại không kiềm được mà nhanh chóng liếc về phía cửa sau.

Tạ Thừa Lễ vẫn ở đó, không biết từ khi nào bên cạnh anh đã có Trình Ý chắc vừa xử lý công việc xong.

Trình Ý đang nói gì đó với anh.

Tạ Thừa Lễ vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh nhạt, không rõ đang suy nghĩ gì.

Khoảnh khắc sau, Trình Ý ngẩng đầu nhìn về phía này, còn chưa để Vưu Chi kịp phản ứng, anh ta đã nhoẻn miệng cười ý vị sâu xa, giơ tay chạm trán như chào từ xa một cách rất vô trách nhiệm.

Vưu Chi giật mình, cảnh Hứa Băng cúi đầu sát người khử trùng vừa rồi, chẳng lẽ Tạ Thừa Lễ thấy hết rồi?

Nhưng gương mặt anh vẫn không chút thay đổi, lạnh nhạt, điềm nhiên, môi mím chặt không khác gì ngày thường.

Ánh mắt Vưu Chi chùng xuống, lướt nhìn đám con gái xung quanh đang len lén nhìn Tạ Thừa Lễ với ánh mắt say mê, trong lòng cô đột nhiên dâng lên cảm giác chua xót.

Nhưng Tạ Thừa Lễ không giống cô.

Anh sẽ không để tâm.

Anh càng không biết ghen là gì.

Trình Ý lại nói gì đó, Tạ Thừa Lễ chẳng buồn đáp, chỉ khẽ cười như giễu cợt, sau đó quay đầu nhìn Vưu Chi, nhẹ gật đầu một cái, rồi thản nhiên xoay người rời khỏi nhà thi đấu.

“Dán xong chưa?” Giọng Hứa Băng vang lên bên cạnh.

Vưu Chi hoàn hồn, nhìn vào ánh mắt quan tâm của anh, vô thức lùi lại một bước: “Cảm ơn.”

Có lẽ nhận ra vừa rồi mình hơi nghiêm trọng hóa, lúc này Hứa Băng cũng dịu giọng: “Lần sau cẩn thận chút, may mà có dây an toàn.”

“Vâng, cảm ơn anh.” Vưu Chi khẽ đáp, bước theo các đồng nghiệp chậm rãi đi xuống bậc thang.

“À đúng rồi." Hứa Băng đi bên cạnh, tùy tiện hỏi: “Tôi thấy cổ tay em đeo dây Bình An, là xin ở chùa Phật Quang bên thành phố Tần à?”

Vưu Chi sững lại: “Anh cũng biết?”

Hứa Băng cười cười: “Năm nào tôi về chùa trả lễ, mấy vị sư trong đó đều sẽ thêm một cái khóa bình an vào dây cho tôi.”

“Nhưng hình như dây Bình An này không thể cầu cho bản thân, chỉ có thể cầu cho người khác. Có lần tôi gặp tai nạn, mẹ tôi lo quá nên đi xin dây cho tôi. Giờ dây đó có tám cái khóa rồi, giống y như của em.”

Vưu Chi đưa tay khẽ sờ vào chiếc khóa bình an trên tay, mỉm cười: “Vậy mẹ anh chắc là thương anh lắm.”

Hứa Băng cũng cười: “Có người mẹ nào mà không thương con mình đâu.” Nói rồi lại khẽ thở dài: "Chỉ là bà ấy cầu cho tôi bình an, mà giờ sức khỏe của bà lại mỗi lúc một yếu...”

Vưu Chi không đáp lại câu trước, ngập ngừng một lát rồi hỏi: “Anh không sao chứ?”

“Không sao.” Hứa Băng nhanh chóng xốc lại tinh thần: "Một lát nữa còn thi tiếp nhóm, chắc em bị hoảng rồi, đi nghỉ ngơi chút đi.”

Vưu Chi vừa gật đầu thì Lâm Thiến đã chạy vù tới, túm lấy tay cô: “Vưu Chi! Cậu không sao chứ? Lúc nãy nhìn từ dưới lên tôi bị dọa phát khϊếp luôn á, may mà có dây bảo hộ...”

“Không sao.” Vưu Chi cảm động chớp mắt, giơ cánh tay đã dán băng cá nhân lên cho Lâm Thiến xem: “Chỉ trầy một miếng nhỏ thôi.”

“Vậy thì tốt rồi.” Lâm Thiến thở phào một hơi dài, xoay người nhìn sang Hứa Băng: “May mà có Hứa chủ quản ra tay kịp thời.”

“Chút chuyện nhỏ thôi.” Hứa Băng mỉm cười với Lâm Thiến, chào một câu rồi rời đi cùng nhóm kỹ thuật.

Vưu Chi cùng Lâm Thiến đi tới phòng nghỉ công cộng bên cạnh nhà thi đấu.

Leo núi xong, tóc tai Vưu Chi rối tung. Nhân lúc Lâm Thiến ra máy bán nước mua đồ uống, cô định tìm một cái gương để chỉnh lại đầu tóc, nhưng xung quanh chẳng thấy cái nào, đành chống cằm chỉnh tóc tạm trước tấm kính lớn sát bên.

“À đúng rồi Vưu Chi." Lâm Thiến quay trở lại, đặt chai nước sang bên: "Cậu quen với anh Trình hôm nay à?”

Vưu Chi đang túm tóc, chưa kịp phản ứng “anh Trình” nào, ngẩn ra: “Anh Trình?”

“Là anh chàng đẹp trai ngồi cạnh lãnh đạo cũ đó. Hình như tôi thấy anh ta chào cậu thì phải?” Lâm Thiến nói một cách thản nhiên.

Động tác của Vưu Chi khựng lại hai giây, rồi dùng ngón tay làm lược túm lại tóc thành đuôi ngựa, xoay người nói: “Bạn của bạn tôi thôi, từng gặp qua.”

Lâm Thiến không nghi ngờ gì, dù sao thì nhìn qua cũng biết đối phương không thuộc cùng “đẳng cấp xã hội” với mấy đứa như họ dân công sở quèn.

Thứ cô thấy hứng thú hơn lại là...

“Vưu Chi, Hứa chủ quản cũng không tệ đâu nhỉ?”

Vưu Chi: “...”

...

Ở phía sau phòng nghỉ của nhà thi đấu Á Đình, còn có vài phòng nghỉ riêng dành cho khách quý, tiện nghi đầy đủ, sạch sẽ sáng choang.

Thường thì mấy cậu ấm đi bơi, chơi bóng hay tới đây tụ họp sẽ dùng phòng này.

Lúc này trong một căn phòng riêng, Trình Ý đang đứng bên cửa sổ, nhìn Vưu Chi chỉnh tóc rồi quay người rời đi. Anh khẽ đóng khe cửa sổ lại, giả vờ thở dài sầu bi: “Hóa ra tôi chỉ là bạn của bạn thôi sao, bạn à?”