Phong cách trang trí tổng thể của khách sạn khá thanh lịch và tinh tế, khiến ba món đồ trang trí này trở nên lạc quẻ và không hợp mắt.
Tạ Thừa Lễ nhìn lại Vưu Chi, thấy nét mặt cô bỗng nhiên sinh động hơn hẳn so với khi ở trên xe. Anh chỉ tay về phía quầy lễ tân, cất giọng hỏi Trình Ý: "Chuyện gì thế này?"
Trình Ý nhún vai: "Thầy phong thủy khuyên đấy. Mấy món này là đám Chu Hạo mang tới, ý nghĩa là chiêu tài tiến bảo, bốn phương tụ tài."
Vừa nói, anh vừa dẫn hai người lên phòng bao trên lầu.
Tạ Thừa Lễ khẽ cười khẩy: "Cậu cũng tin mấy thứ này à?"
Trình Ý không muốn tranh cãi với anh, bèn quay sang Vưu Chi, cười đùa: "Vưu Chi, cô vất vả rồi!"
Sắc mặt của Tạ Thừa Lễ trầm xuống, còn Vưu Chi chỉ khẽ mỉm cười, đưa chiếc túi xách đến trước mặt Trình Ý: “Quà khai trương.”
Trình Ý làm vẻ kinh ngạc quá mức, trầm trồ đầy khoa trương: “Cảm ơn Vưu Chi nhé!”
Vưu Chi chỉ cười, khẽ lắc đầu. Cô hiểu rất rõ rằng, với những người có gia thế như bọn họ, món quà nào mà chưa từng thấy qua?
Chẳng qua cũng chỉ vì nể mặt Tạ Thừa Lễ nên Trình Ý mới tỏ vẻ yêu thích thái quá như vậy.
Trình Ý cầm món quà trong tay, thoáng nhìn qua chiếc túi xách có logo của thương hiệu illy. Dòng cốc cà phê của hãng này vốn luôn nổi tiếng bởi sự tinh tế và độc đáo.
Anh chợt nhớ lại mình từng nhắc qua một hai lần rằng thích sưu tầm cốc.
Nếu nói ban đầu Trình Ý chỉ định trêu đùa, thì lúc này trong lòng thực sự có thêm vài phần cảm động: “Vưu Chi, tôi thực sự rất thích món quà này!” Anh dừng lại một chút, ánh mắt chuyển sang nhìn Tạ Thừa Lễ với vẻ khıêυ khí©h. “Chứ không như ai kia, không chỉ đến muộn mà còn tay không, chẳng mang theo gì hết.”
Tạ Thừa Lễ hơi nheo mắt, liếc sang Vưu Chi đang cười nhẹ bên cạnh. Anh vươn tay, lơ đễnh kéo cô vào trong vòng tay mình: “Như vậy vẫn chưa đủ sao?”
Cơ thể Vưu Chi hơi cứng lại.
Trình Ý bật cười ha hả, vừa đúng lúc cửa phòng bao mở ra. Anh bước vào trước, để lại hai người bọn họ phía sau.
Căn phòng bao lớn như một sảnh tiệc nhỏ, bên trong đã có khá nhiều người. Một số người Vưu Chi nhận ra, một số thì chưa từng gặp qua.
Xã hội thượng lưu cũng có phân cấp. Tạ Thừa Lễ hiển nhiên đứng ở tầng cao nhất.
Khi cả hai vừa bước vào, mọi ánh mắt không hẹn mà đều đổ dồn về phía họ, trong phòng lập tức im lặng.
Vưu Chi có thể cảm nhận rõ ràng có vài ánh nhìn lướt qua cô, ánh mắt mang theo sự dò xét và thất vọng.
Cô không lạ gì những ánh mắt như vậy. Lần đầu tiên Tạ Thừa Lễ dẫn cô đến gặp bạn bè của anh, cũng có người nhìn cô với ánh mắt như thế.
Dù về xuất thân hay nhan sắc, cô đều không thể sánh ngang với Tạ Thừa Lễ.
Từ đầu cô đã hiểu điều đó.
Có lúc cô tự an ủi mình rằng, không phải cô không đủ giỏi, mà chỉ là người như Tạ Thừa Lễ được ông trời ưu ái quá mức mà thôi.
Không khí căng thẳng chỉ đến khi Trình Ý lên tiếng trêu đùa: “Được rồi, mọi người cứ ăn uống, vui chơi đi.”
Cả căn phòng như trở lại bình thường, nhưng không khí rõ ràng đã không còn tự nhiên như lúc trước.
Vưu Chi ngồi bên cạnh Tạ Thừa Lễ, đầu ngón tay bị anh giữ trong lòng bàn tay lạnh buốt.