Chương 7

Nhiễm Chiêu: ...

Nguyên Bảo giãy giụa thoát khỏi lòng Nhiễm Chiêu, nhảy xuống đất, sốt sắng chỉ tay vào cái cốc đáng ngờ: Chính là cái cốc đáng ghét này, nó không cho Nguyên Bảo uống nước, còn bắt nạt Nguyên Bảo nữa!

“Tiểu tổ tông ơi, con không thấy đau à.” Nhiễm Chiêu vội vàng ôm Nguyên Bảo từ cạnh đống mảnh vỡ thủy tinh vào lòng: “Ba xem nào.”

Nguyên Bảo giãy giụa: Đánh cái cốc đi! Đánh cái cốc đi!

“Ngoan nào, nghe lời ba.” Nhiễm Chiêu hôn hôn lên đầu bé mèo con: “Ba thổi thổi là hết đau ngay.”

Nguyên Bảo: Đánh cái cốc đi chứ, ý con còn chưa rõ ràng sao!

Nhiễm Chiêu nắm lấy cái móng bị thương của bé mèo con, cẩn thận kiểm tra không có mảnh thủy tinh nào, sau đó lấy một miếng bông tẩm cồn i-ốt chấm từng chút một: “Thấy chưa, một chút cũng không đau, ba không lừa con đúng không.”

Nguyên Bảo từ bỏ: ... Ba ngốc.

Bôi thuốc xong, Nguyên Bảo định nhảy xuống đất chạy, thì bị Nhiễm Chiêu một tay giữ lại.

Bé mèo con không hiểu, bôi thuốc xong rồi mà, sao vẫn chưa đánh cái cốc?

Nhiễm Chiêu đưa cậu vào biệt thự mèo, còn “cạch” một tiếng đóng sập cửa biệt thự lại.

Nguyên Bảo: ... Tức chết mèo rồi.

Biệt thự mèo là một căn biệt thự bốn tầng lầu, là nơi Nguyên Bảo thích nhất hồi nhỏ, nhưng bây giờ cậu đã lớn rồi, căn biệt thự cũng không còn lớn như xưa nữa, điều đáng ghét hơn nữa là mỗi lần ba đưa cậu vào, đều phải đóng cửa lại.

Bé mèo con tức giận cắn một cái vào con chuột nhỏ treo trên đỉnh biệt thự, rồi lắc mạnh mấy cái để xả giận.

Nhiễm Chiêu dọn sạch mảnh thủy tinh vỡ trên sàn, dùng băng dính quấn mấy lớp rồi vứt vào thùng rác, sau đó dựng lại chiếc camera đã nằm trên sàn nửa ngày về vị trí cũ, thay quần áo, mở điện thoại bắt đầu xem lại camera giám sát.

Mặc dù Nguyên Bảo đã kéo camera xuống đất, nhưng quá trình gây án của bé mèo con vẫn được ghi lại không sót chút nào, chỉ là góc quay hơi khó nhìn.

Nhìn thấy bé mèo con cãi cọ với cái cốc, Nhiễm Chiêu có chút sợ hãi. May mà cái cốc vỡ rồi, nếu Nguyên Bảo bị kẹt bên trong không ra được thì không biết sẽ thế nào.

Ban đầu anh định mua một cái cốc miệng hẹp để tránh Nguyên Bảo cứ dùng cốc của mình uống nước, ai ngờ không những không có tác dụng mà còn trở thành mối nguy hiểm tiềm ẩn.

Tiếng cào cửa truyền đến từ biệt thự mèo, Nhiễm Chiêu vội vàng đứng dậy đi tới.

Quên mất chưa thả nhóc con ra.

Nguyên Bảo phồng cái mặt bánh bao lên, giận dỗi trừng mắt nhìn Nhiễm Chiêu đang mở cửa cho mình.

Nhiễm Chiêu chọc chọc vào cái đầu tròn vo của bé mèo con: “Cái miệng cốc nhỏ xíu cũng chui vào, không biết mặt mình to đến đâu à.”

Mặt Nguyên Bảo mới không to! Là lỗi của cái cốc!

Bé mèo con cọ cọ vào chân Nhiễm Chiêu xoay hai vòng, bây giờ có thể đi tìm cái cốc tính sổ rồi chứ!

Cậu ra vẻ quan trọng bước đến chỗ cái cốc đã bắt nạt mình, thì ngạc nhiên phát hiện cái cốc đâm cậu đã biến mất, ngay cả quả bóng lớn bị cậu đánh bại cũng đã trở lại nguyên trạng!

Nguyên Bảo tức không nhẹ: ... Con xin hỏi nhé?

Chưa kịp cho cậu phát tác, gáy cậu đột nhiên bị siết chặt, Nhiễm Chiêu bế cậu lên ôm vào lòng, chỉ vào cái bát nước to hơn mặt cậu một vòng bên cạnh: “Nhìn xem, đây là điểm uống nước số một của con.”

Nguyên Bảo nhếch mũi: Thì sao.

Nhiễm Chiêu bế bé mèo con đến cạnh cửa sổ: “Đây là điểm uống nước số hai của con.”

Nguyên Bảo nhíu cái mặt nhỏ: Thì sao.