Chương 35

Lúc còn nhỏ hơn thì hay bị rớt xuống sofa, bây giờ thì đỡ hơn nhiều rồi.

Mèo con vừa leo lên, liền bắt đầu điên cuồng liếʍ lông, một cái lưỡi liếʍ xuống, Nhiễm Chiêu liền biết bộ lông hôm nay của mình coi như là uổng công chải rồi.

Anh cầm điện thoại lên, tìm trong những bức ảnh vừa chụp được vài tấm nhìn ra là mèo rồi đăng lên, kèm dòng chú thích: “Đã cố gắng hết sức.”

Nguyên Bảo ở trên đó liếʍ liền hai tiếng đồng hồ, mí mắt Nhiễm Chiêu đã bắt đầu díu lại, mà mèo con vẫn cứ liếʍ không ngừng.

“Nguyên Bảo, bố đi ngủ đây.”

Mèo con không thèm để ý đến anh.

“Nguyên Bảo, không lại đây là không vỗ mông nữa đâu.”

Mèo con vẫn không thèm để ý đến anh.

“Nguyên Bảo, bố sắp ngủ rồi.”

Mèo con vẫn không thèm để ý đến anh.

Nguyên Bảo liếʍ khắp người một lượt thật kỹ lưỡng, mới phát hiện ra trong nhà đã tĩnh lặng tối om.

Mèo con trèo lên giường, quanh Nhiễm Chiêu một vòng, cuối cùng dừng lại trên đỉnh đầu anh, đặt mông nằm xuống.

Nhiễm Chiêu đang ngủ say bị đập cho tỉnh giấc, lơ mơ bật đèn ngủ nhỏ đầu giường, phát hiện trên gối có một hạt xoài vừa mới bị mυ"ŧ sạch.

Nhiễm Chiêu: “...”

Mèo con phồng má: Nhìn gì mà nhìn.

Nguyên Bảo đã nằm xuống rồi, thấy Nhiễm Chiêu thức dậy, dứt khoát đứng lên, vểnh đuôi cào nhẹ anh một cái.

Đã thức rồi thì vỗ mông một cái đi.

Trước khi ngủ, mèo con nghĩ, hôm nay cũng phải báo mộng cho bố, cho đến khi đồ hộp không còn bị pha nước nữa thì thôi.

Kết quả là, mèo con ngủ một giấc đến sáng bảnh mắt, không báo mộng thành công. Mèo con giận dỗi một lúc trong chăn, giận đến nỗi bụng đói meo.

Sao người ta vẫn chưa chịu dậy!

Nguyên Bảo vươn móng vuốt vỗ vỗ vào mặt Nhiễm Chiêu.

Nhiễm Chiêu trở mình, kéo chặt chăn, dùng gáy quay về phía cậu, không hề có dấu hiệu muốn tỉnh dậy.

Nguyên Bảo giẫm lên Nhiễm Chiêu lật qua phía bên kia giường, vừa kêu meo meo, vừa dùng lưỡi liếʍ mặt Nhiễm Chiêu.

Nhiễm Chiêu hoàn toàn không ngủ được nữa, mở mắt ra, u oán nhìn chằm chằm hạt xoài đã khô trước mặt: “Tôi khó khăn lắm mới không phải dậy sớm.”

Nguyên Bảo cọ cọ anh: Dậy nhanh lên đi.

Bình thường gọi mèo con dậy thì bố tích cực lắm mà.

Mèo con rất hay thù vặt đó!

Nhiễm Chiêu miễn cưỡng bò dậy, đi đổ thức ăn cho mèo con, nhìn thấy cái bát đầy ứ, đau đầu muốn chết.

“Nguyên Bảo, bát vẫn còn đầy!”

Nguyên Bảo vểnh đuôi đi tới, liếc mắt một cái.

Mèo con ngủ một giấc thật dài, đêm qua lại không ăn cơm, đương nhiên là đầy rồi.

Nhiễm Chiêu ngáp một cái, buồn ngủ không chịu nổi: “Vậy mà con còn gọi bố dậy sớm thế.”

Nguyên Bảo cào cào vào bát.

Toàn là đồ ăn thừa rồi, mèo con mỗi sáng đều phải ăn đồ ăn tươi mới!

“Kén ăn thế này, trách gì chẳng lớn nổi, đáng lẽ nên bỏ đói hai ngày, đến lúc đó cái gì cũng ăn.” Nhiễm Chiêu vừa thay thức ăn mới, vừa lẩm bẩm một mình.

Nguyên Bảo nghe rõ mồn một, đôi mắt trợn tròn như chuông đồng: Bố dám à!

“Xong rồi.”

Nhiễm Chiêu đặt bát thức ăn đã thay xong lên bàn, tiện thể thay cả nước, sau đó mới trở lại giường.

Nguyên Bảo canh giữ bát chén no nê một bữa, sau đó hoàn thành một vòng parkour lớn, cuối cùng chạy về giường, cào nhẹ vào chăn.

Mèo con bây giờ muốn ngủ nướng, người ơi, mau cho con vào!

Chiếc chăn quả nhiên được vén lên một khe hở, mèo con chui vào chui vào, chỉ lộ ra một cái đuôi bên ngoài, sau một hồi quằn quại, cái đuôi cũng thụt vào, thay vào đó là một cái đầu mèo ló ra, ôm lấy cánh tay Nhiễm Chiêu, thoải mái nhắm mắt lại.