Chương 13

Bé mèo con đương nhiên sẽ sống thật lâu thật lâu mà!

Nhiễm Chiêu nhìn bé mèo con ngây ngô, rất nhanh đổi ý, nói lại: “Thôi, đừng sống lâu bằng ba, có thể ngắn hơn một chút, chỉ một chút thôi.”

Nguyên Bảo nghiêng đầu, luôn cảm thấy ba có gì đó không đúng.

Cậu ôm lấy mặt Nhiễm Chiêu, nhướn người lên cọ cọ: Bé mèo con đương nhiên sẽ luôn ở bên ba, ba phải vui vẻ lên, Nguyên Bảo hôn ba đây.

Cậu liếʍ từ khóe mắt ướŧ áŧ của Nhiễm Chiêu đến khóe miệng hơi trĩu xuống, liếʍ cho đến khi khóe miệng anh cong lên, lúc này mới vỗ vỗ mặt Nhiễm Chiêu như đã hoàn thành đại sự.

Ba phải luôn vui vẻ, không ai được làm ba buồn.

Dù không muốn thừa nhận, nhưng Nhiễm Chiêu quả thật đã được bé mèo con của mình dỗ dành nhanh chóng. Chuyện tương lai thì để tương lai nói, dù sao bé mèo con bây giờ vẫn đang trong lòng anh mà.

Anh mở nắp sữa chua, chưa kịp đưa ra, Nguyên Bảo đã tự giác ngẩng cái mũi nhỏ xíu lên ngửi ngửi.

Bé mèo tham ăn khi ăn sữa chua đã thành thạo từ lâu, cái lưỡi hồng hào liếʍ một cái, phần sữa chua trên nắp hộp đã vơi đi một mảng, thỉnh thoảng dính một ít lên chóp mũi, chẳng mấy chốc cũng bị liếʍ sạch.

Nhiễm Chiêu còn chưa kịp uống, Nguyên Bảo đã ăn xong phần của mình, bắt đầu dùng chân cào cào tay anh.

“Không được.” Nhiễm Chiêu nghiêm khắc ngăn bé mèo tham ăn lại: “Uống nhiều sẽ bị đau bụng đó.”

Nói thì là vậy, anh uống hết sữa chua, vẫn để lại một chút ở đáy hộp cho Nguyên Bảo: “Miếng cuối cùng.”

Nguyên Bảo vui đến mức gần như muốn ngất xỉu.

Đúng là ba tốt nhất mà, còn để lại nhiều thế này cho cậu.

Bé mèo con nóng lòng thò đầu vào hộp sữa chua, nhưng cái hộp lại không nghe lời, mỗi lần cậu áp mặt vào, cái hộp lại lùi về một chút, khiến bé mèo chẳng thể nào uống được sữa chua.

Nguyên Bảo tức giận vung một vuốt, hộp sữa chua bị hất đổ xuống đất, lăn lông lốc một đoạn rồi mới dừng lại.

Nhiễm Chiêu:...

Bé mèo nóng tính.

Anh nhặt hộp sữa chua lên, cầm trên tay cho Nguyên Bảo ăn.

Lần này Nguyên Bảo hài lòng, trước khi ăn sữa chua trong hộp, cậu liếʍ sạch phần sữa chua dính trên ngón tay Nhiễm Chiêu trước.

Sữa chua ngon thế này, đương nhiên không thể lãng phí một chút nào.

Nhiễm Chiêu vỗ vỗ đầu mèo, không tiếc lời khen: “Bé mèo tiết kiệm.”

Hộp sữa chua không lớn, mà Nguyên Bảo lại có khuôn mặt bánh bao, đầu bé mèo vừa chui vào hộp, Nhiễm Chiêu đã có cảm giác không lành mà đỡ trán.

Xong rồi, lại là một ngày tự tăng thêm việc cho mình.

Nhưng đã muộn rồi, bé mèo đã ăn được sữa chua thì nói gì cũng sẽ không rút mặt ra.

Đầu bé mèo càng chui sâu vào hộp sữa chua, Nhiễm Chiêu thực sự không thể nhìn nổi nữa, đành mạnh mẽ thu hộp lại: “Ăn hết rồi, hết rồi.”

Quả nhiên, trán và ria mép của bé mèo dính đầy sữa chua, thậm chí cả mấy sợi lông thông minh ở vành tai cũng không dựng lên được, tội nghiệp rũ rượi.

Nguyên Bảo vẫn còn thèm thuồng liếʍ liếʍ cái mũi bị sữa chua làm trắng, bám theo tay Nhiễm Chiêu không chịu buông.

Nói dối, góc hộp vẫn còn một cục, Nguyên Bảo thấy rồi, Nguyên Bảo muốn ăn!

Bé mèo con cứ thế đuổi theo hộp sữa chua mãi đến tận thùng rác, hai chân nhỏ đứng thẳng, nửa thân trên cố sức thò vào cái thùng rác cao ngang mình: “ầm” một tiếng, thùng rác không ngoài dự đoán đổ kềnh.

Nguyên Bảo tìm thấy hộp sữa chua, cố gắng tiếp tục thò mặt vào, nhưng cái hộp lại không nghe lời, cứ chạy trốn khắp nơi khi bị cậu đuổi theo.