Giới thiệu: Mèo con kiêu kỳ, khó chiều và người chủ yêu thương, cưng chiều mèo hết mực. Nhiễm Chiêu sở hữu gương mặt dễ thu hút người khác, nhưng từ nhỏ đến lớn, anh ghét tiếp xúc với con người. Thậm …
Giới thiệu:
Mèo con kiêu kỳ, khó chiều và người chủ yêu thương, cưng chiều mèo hết mực.
Nhiễm Chiêu sở hữu gương mặt dễ thu hút người khác, nhưng từ nhỏ đến lớn, anh ghét tiếp xúc với con người. Thậm chí khi lên đại học, anh còn chọn chuyên ngành Y học động vật, và vài năm sau khi tốt nghiệp, anh đã tự mở một bệnh viện thú cưng của riêng mình, đồng thời bán thêm một số sản phẩm dành cho thú cưng.
Bệnh viện kinh doanh khá phát đạt, một nửa khách hàng đến vì thú cưng, nửa còn lại thì bị thu hút bởi bác sĩ Nhiễm. Thế nhưng, bác sĩ Nhiễm lại cứng nhắc như đá, dù đẹp trai nhưng vẫn lạnh lùng và khó tính.
Cho đến một ngày nọ, bệnh viện đón tiếp một thiếu niên xinh đẹp. Cậu vừa đến đã gạt nắp bút của bác sĩ Nhiễm vào thùng rác, đẩy cốc nước của anh xuống đất, rồi lại cắn phá thức ăn hạt mèo trên kệ hàng khiến chúng vương vãi khắp nơi. Chỉ vào những chú mèo và chó đang nằm viện, cậu thốt lên: “Đúng là ba có mèo khác ở bên ngoài! Không chỉ có mèo, ba còn có cả chó nữa!”
Nhiễm Chiêu vốn ít khi biểu cảm, nhưng lúc này lại hiện rõ vẻ lo lắng. Anh kéo cậu vào lòng: “Con sao lại đến đây? Tự mình đến à? Có bị chó đuổi không? Quần áo là tự mặc đấy à?”
Thiếu niên xinh đẹp không cho anh ôm, gắt gỏng nói: “Ba không cần con nữa!”
Nhiễm Chiêu xoa đầu thiếu niên: “Sao lại nói vậy? Ba yêu con nhất mà.”
Nhiễm Chiêu có một chú mèo Ba Tư, do người khác bỏ lại trước cửa hàng của anh. Lúc anh nhặt về, mèo con còn chưa mở mắt, hơi thở yếu ớt. Anh đã cứu sống mèo con từ cõi chết trở về, đặt tên là Kim Nguyên Bảo. Từ một cục bông nhỏ xíu chưa mở mắt, anh đã nuôi nó đến hơn một tuổi, và ngày nào anh cũng cưng chiều hết mực.
Một ngày nọ, anh về nhà, Nguyên Bảo biến mất, thay vào đó là một thiếu niên xinh đẹp tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ đang ngồi trên giường anh.
Nhiễm Chiêu: “... Cậu là ai? Mèo của tôi đâu rồi? Cậu có thể đứng dậy được không? Có thể mặc quần áo vào không? Và làm ơn đừng cọ vào người tôi nữa!”
Sau đó, anh thấy thiếu niên xinh đẹp ấy lộ ra đôi tai dựng đứng, bộ lông mềm mại và chiếc đuôi lớn như chổi lông gà, giống hệt Nguyên Bảo của anh.
Dù trong nhà trải đầy thảm len dày, Nhiễm Chiêu vẫn xoa đầu gối đỏ ửng của Nguyên Bảo, dịu dàng hỏi: “Bé cưng có đau không? Ba thổi cho nhé.”
Nhiệt độ điều hòa luôn được chỉnh ở mức ấm áp nhất. Nhiễm Chiêu cầm chăn, ân cần hỏi: “Bé cưng có lạnh không? Ba đắp cho con nhé.”
Đến giờ nghỉ trưa, anh cũng phải về nhà ngay. Nhiễm Chiêu đeo tạp dề: “Bé cưng đói rồi phải không? Ba sẽ làm đồ ăn ngon cho con ngay.”
Thiếu niên xinh đẹp kiêu ngạo ngồi trên ghế: “Nguyên Bảo hôm nay muốn ăn gà rán!”
Dạo gần đây, Nguyên Bảo ngày nào cũng bứt rứt, nằng nặc đòi đi tìm chị Tam Hoa ở nhà bên cạnh, nhưng Nhiễm Chiêu kiên quyết không đồng ý.
Nguyên Bảo nhăn mặt: “Con khó chịu thế này thì phải làm sao bây giờ?”
Nhiễm Chiêu: “... Gọi ông xã đi, gọi rồi ba sẽ nói cho con biết phải làm gì.”
Mèo con bối rối: “Ông xã là gì thế ạ?”
Sau này, một ngày nọ, Nguyên Bảo cuối cùng cũng biết ông xã là gì.
Với đôi mắt sưng húp và chóp mũi đỏ bừng, cậu chui vào lòng Nhiễm Chiêu: “Ông xã hư quá, Nguyên Bảo chỉ muốn ba thôi, không muốn ông xã!”
Góc nhìn nhân vật chính: Nguyên Bảo, Nhiễm Chiêu.
Tóm tắt một câu: Mèo con chỉ muốn ở bên ba mãi mãi.
Ý nghĩa: Khám phá sự trưởng thành và tình yêu thương.
Note nho nhỏ: Khi các bạn đọc giả yêu quý đọc truyện có bất kỳ vấn đề nào đừng vội đánh giá thấp sao mà tội chúng tớ, vui lòng báo lại với chúng tớ bằng cách cmt hoặc ib để bọn mình phi tới sữa chữa ngay lập tức nhaaa
Ôi trời hoàn rồi hả. Truyện đáng yêu quá. Ngày nào cũng vào xem chương mới. Nay vào xem thấy chữ hoàn mà ta nói vừa vui, vừa hụt hẫng. Tạm biết Mèo con, tạm biệt Nhiễm Chiêu nhé ❤️❤️