Quần áo trên người Điền Nguyễn quả thực rất đẹp. Lụa trắng nhẹ nhàng, hoa lệ mà không phô trương, cổ áo thiết kế dựng đứng với viền hoa mỏng nửa trong suốt khâu viền quanh mép, vai áo rộng rãi, ngực cài những họa tiết nổi bật, phần eo phía sau được siết nhẹ. Trái ngược với phần thân áo ôm gọn, tay áo phồng nhẹ như củ sen, cổ tay áo thu gọn lại và cũng được trang trí viền hoa tỉ mỉ.
Bộ trang phục mỏng nhẹ, dưới ánh đèn trông như một tầng mây sáng, hàng cúc khéo léo làm từ bạc khiến cả người Điền Nguyễn như ánh lên một làn sáng lấp lánh.
Còn lại là quần đen và giày da cổ tròn màu xanh lá nhạt mang phong cách Hoa Hạ.
“Ngu Kinh Mặc lại thích kiểu thanh thuần như vậy sao?” Hạ Lan Tư trêu ghẹo. “Dù là cố tình ra vẻ đi nữa.”
Điền Nguyễn không trả lời, chỉ mong tiệc cưới mau kết thúc để cậu còn tìm cách bỏ trốn.
“Sao lại phớt lờ người ta thế? Mèo con kiêu ngạo.”
Điền Nguyễn nổi hết da gà, lạnh nhạt đáp: “Tôi không muốn nói chuyện với anh.”
Hạ Lan Tư nhấp một ngụm rượu, đặt chiếc ly thủy tinh chân cao xuống thật tao nhã: “Cậu là người đầu tiên dám dùng giọng điệu đó nói chuyện với tôi.”
Điền Nguyễn đáp: “Chắc anh đọc quá nhiều truyện Tổng giám đốc bá đạo rồi.”
“…”
Một người đàn ông trung niên vóc dáng đẫy đà đi tới, cười niềm nở: “Tổng giám đốc Hạ và cậu Điền nói chuyện có vẻ rất vui vẻ? Không biết đang tán gẫu gì vậy?”
Nói xong, ông ta đưa bàn tay mập mạp ra phía Điền Nguyễn: “Xin chào, tôi là Triệu Thuyên.”
Điền Nguyễn chẳng muốn bắt tay với một kẻ nhìn đã thấy chẳng đáng tin, chỉ khẽ gật đầu: “Cảm ơn đã tham dự, vinh hạnh được gặp mặt.”
Mặt Triệu Thuyên lập tức có chút vặn vẹo, đôi mắt tam giác mí sụp, dưới mắt là hai quầng thâm rõ rệt, mùi nước hoa nồng nặc cũng không át được cái vẻ luộm thuộm tởm lợm từ bộ vest cũ kỹ, cả người toát lên cái khí chất từng trải của một người đàn ông trung niên ngâm mình quá lâu trong các cuộc ăn chơi.
Điền Nguyễn thản nhiên lùi lại hai bước, né tránh.
Hạ Lan Tư nhướng mày, vẻ ngoài như thiếu nữ xinh đẹp của hắn và Triệu Thuyên đứng cạnh nhau tạo thành sự tương phản gay gắt: “Tổng giám đốc Triệu, có vẻ hai người không hợp nhãn duyên rồi.”
Triệu Thuyên cười khẽ: “Cậu Điền mới gả vào nhà họ Ngu đương nhiên còn trẻ máu nóng. Sau này còn nhiều thời gian, tôi vẫn mong được hợp tác với nhà họ Ngu.”
Hạ Lan Tư nhún vai: “Ngu Kinh Mặc xưa nay mắt nhìn người rất độc. Còn cái dự án lèo tèo của ông, lại còn đầy rủi ro, muốn nhà họ Ngu đầu tư e là khó như lên trời.”
Triệu Thuyên vẫn cười lạnh: “Ai mà biết được? Thương trường như chiến trường, chưa giao binh thì chưa thể phân thắng bại.”
Hạ Lan Tư cười mà không thân thiện: “Vậy chúc Tổng giám đốc Triệu sớm giành thắng lợi.”
Hai người cụng ly rượu vang đỏ, quay lại thì thấy Điền Nguyễn đã ngồi cách đó mười mét bên bàn bánh ngọt, bộ dáng hoàn toàn không muốn dính dáng gì đến ai.
“…”
Bên cạnh Điền Nguyễn có một nữ sinh ngồi xuống, chính là Ngu Đề, cháu gái của chú tư mà Ngu Kinh Mặc đã giới thiệu trước đó.
“Chú nhỏ!” Ngu Đề ngọt ngào gọi một tiếng. “Chú thật sự rất xinh đẹp.”
Điền Nguyễn không biết nên phản ứng thế nào, cảm giác bản thân hình như chẳng hơn gì cô bé bao nhiêu tuổi.
“Chú nhỏ, đừng để ý bọn họ nghĩ gì, cháu thấy chú rất ổn.”
Ngu Đề không giống chú ba, ngược lại có vài nét giống Ngu Kinh Mặc. Đặc biệt là đôi mắt phượng sâu thẳm, nhìn người luôn toát lên vẻ yêu mị và lạnh lẽo.
Chỉ là, nếu như ánh mắt của Ngu Kinh Mặc là băng giá, thì ánh mắt của Ngu Đề lại thiên về sự mềm mại, dịu dàng hơn.
“Làm sao vậy?” Ngu Đề đưa tay sờ sờ mặt mình.
Điền Nguyễn trả lời: “Cháu cũng rất xinh.”
Ngu Đề cười tươi như hoa, giọng nói nhẹ nhàng như cầu vồng sau mưa: “Chú nhỏ, thật sự năm nay chú mới hai mươi tuổi sao? Cháu thấy trông chú giống như mười bảy, mười tám thôi.”
“Ừ.”
“Có phải chú không thích người nhà của cháu không?”
“Ừ.”
Ngu Đề không ngờ Điền Nguyễn lại thẳng thắn như vậy, nghĩ ngợi một chút rồi nói: “Ngoài cháu ra, người nhà của cháu cũng không quá thích chú, vậy coi như huề nhau.”
“Ừ.”
“Chú nhỏ, ngoài chữ ‘ừ’ ra thì chú còn biết nói gì khác không?”
Điền Nguyễn nhìn nửa miếng bánh kem trước mặt: “Có thể chờ chú ăn xong rồi nói tiếp được không?”
Ngu Đề: “… Được.”
Thế là Ngu Đề cứ ngồi bên cạnh nhìn Điền Nguyễn ăn hết sạch phần bánh kem, sau đó “hiếu thảo” rót thêm cho cậu một ly champagne: “Loại này cháu cũng uống được.”
Champagne có độ cồn rất thấp, Điền Nguyễn nhấp một ngụm, lập tức bị hương vị chinh phục: “Ngon thật.”
Ngu Đề vui như nở hoa trong lòng: “Đúng không? Loại champagne vị quýt này siêu ngon luôn đó!”
“Ừ, cảm ơn.”
“Ha ha ha, người một nhà mà, khách sáo gì chứ.” Ngu Đề vui vẻ uống thêm một ly champagne nữa, vẻ mặt đầy mãn nguyện.
Bên kia, mẹ của Ngu Đề là Thẩm Uyển Nguyệt mỉm cười nói: “Xem con bé Đề Đề kìa, vui vẻ biết bao nhiêu.”