Ngu Kinh Mặc nhận ra biểu cảm của cậu, hiểu rõ đến mức không cần hỏi: “Không muốn đi?”
Điền Nguyễn thẳng thắn: “Họ không thích tôi, tôi cũng không thích họ, vậy gặp nhau làm gì?”
Ngu Kinh Mặc gật đầu: “Vậy thì khỏi gặp.”
“...?”
“Chú út!” Ngu Đề lên tiếng gọi.
Ngu Kinh Mặc không chút do dự: “Về bảo với họ, nếu muốn gặp vợ tôi thì mang đủ thành ý tới.”
Ngu Đề trợn tròn mắt: “Nhưng mà… Mình là người một nhà mà.”
Ngu Kinh Mặc thản nhiên buông một câu: “Nếu các người không mang họ Ngu thì sớm đã ra đường hít gió rồi.”
Nói xong, anh thong thả bước về phía nhà vệ sinh, còn liếc Điền Nguyễn một cái: “Cậu cũng tới rửa tay đi.”
Điền Nguyễn ngoan ngoãn đi theo: “Ừ.”
Ngu Đề tròn mắt kinh ngạc: “Chú út chơi lớn thật, bắt ông cố tự mình tới gặp cháu dâu mà còn phải mang theo thành ý?”
Ngu Thương đứng dậy đi về phía phòng ăn, giọng nói giống y hệt Ngu Kinh Mặc: “Có vẻ như các người đang hiểu nhầm ba chữ ‘người một nhà’.”
Ngu Đề vẫn chưa hiểu: “Sao cơ?”
Ngu Thương hỏi ngược lại: “Em nghĩ giờ ai mới là người thân của ba em?”
“Thì… Em, tụi em không phải là người thân à?”
“Nhưng người nằm cạnh ba mỗi đêm thì chỉ có một.”
“!!!” Ngu Đề ngỡ ngàng tỉnh ngộ: “Em hiểu rồi! Chú út với chú dâu là một thể, chú út không chịu nổi khi thấy chú dâu bị uất ức. Cho dù là người lớn trong nhà cũng đừng hòng đυ.ng vào dù chỉ một sợi tóc của chú dâu. Mẹ ơi, chú út yêu thiệt đó!”
Điền Nguyễn vừa vặn bước ra, nghe được câu cuối cùng thì rùng mình một cái, cả người nổi da gà, run ba nhịp.
Ngu Kinh Mặc nhìn cậu run rẩy, hỏi: “Cậu là nhím hả?”
Rõ ràng là cả người đầy gai, nhưng lại bé nhỏ, đáng thương. Bị người ta bắt là cuộn tròn thành một cục, run rẩy không ngừng. Nhưng thật ra những chiếc gai kia không mấy sắc nhọn, chỉ cần dùng tay không cũng bóc được lớp vỏ cứng bên ngoài, để lộ phần mềm mại bên trong.
Lúc ấy, người ta sẽ nhận ra con nhím nhỏ này đang khóc, nước mắt rơi lã chã khắp mặt đất.
Điền Nguyễn nhìn anh bằng đôi mắt ươn ướt, sáng trong như nước: “Nhím?”
Ngu Kinh Mặc giơ tay bóp nhẹ một cái lên má cậu, mềm nhũn, vừa chạm vào đã tách ra, rồi xoay người đi về phía phòng ăn: “Đi ăn cơm.”
Điền Nguyễn đứng ngơ ngác một lúc: “Tôi ăn rồi mà.”
“Vậy thì ngồi xem tụi tôi ăn.”
“…”
Quả nhiên cái sự dịu dàng lúc nãy là ảo giác. Lạnh lùng, vô tình mới đúng là bản chất thật sự của Ngu Kinh Mặc!
-
Ngày hôm sau, Ngu Kinh Mặc vừa bước chân ra khỏi nhà đi làm thì nhà họ Ngu đã theo sát phía sau mà tới.
Ông cụ Ngu chống gậy, bày ra vẻ nghiêm nghị của bậc trưởng bối, bước vào như một con chim ưng đang đảo mắt dò xét bốn phía. Ông cụ nhìn chằm chằm vào Điền Nguyễn, sắc mặt lạnh tanh: “Cậu cũng ghê gớm quá nhỉ, ngay cả về nhà chồng cũng không buồn ghé.”
Điền Nguyễn thản nhiên đổ trách nhiệm: “Ngài Ngu không cho tôi đi mà.”
Ông cụ Ngu tức thì gõ cây gậy xuống sàn: “Không có một chút phép tắc nào à?”
Điền Nguyễn không nhún nhường: “Phép tắc gì? Chẳng phải mọi quy tắc trong nhà này đều là do ngài Ngu đặt ra sao?”
“Vớ vẩn!”
Ngu Nhị giơ tay chỉ vào cậu: “Tao thấy mày cứ ỷ vào việc được Kinh Mặc nuông chiều nên chẳng coi ai trong cái nhà này ra gì nữa rồi.”
Điền Nguyễn hỏi lại: “Chú hai muốn kiếm chuyện à?”
Ngu Nhị vừa định nổi nóng thì con trai ông ta, Ngu Phát Đạt vội can: “Ba à, Điền Viễn vẫn còn nhỏ, ba đừng chấp nhặt với y.”
Ngu Nhị cười mỉa: “Đúng rồi, còn nhỏ hơn cả cháu nội của tôi cơ mà.”
Ngu Tam đứng bên cạnh, định xoa dịu một chút: “Thì còn trẻ mới ngoan ngoãn, nghe lời mà.”
“Nghe lời? Nhìn bộ dạng nó xem có giống người biết nghe lời không? Cả đám chú bác trong nhà mà nó không thèm tới chào, lại bắt cái nhà này phải đích thân tới cửa ‘hỏi thăm’ nó? Thế thì mặt mũi nó lớn cỡ nào chứ?”
Đối mặt với đám người trung niên, lớn tuổi này, đầu óc của Điền Nguyễn như muốn nổ tung: “Thế mấy người đến đây là để giương oai diễu võ à?”
“Giương oai diễu võ là mày mới đúng!” Ngu Nhị tức giận quát lên.
Đúng lúc đó, quản gia lên tiếng xoa dịu: “Ông hai bớt giận, phu nhân nhà chúng tôi có ngài Ngu cưng chiều nên ruột để ngoài da, nói chuyện hơi thẳng. Ngài là bậc trưởng bối, chắc không để bụng đâu, phải không?”
Mặt Ngu Nhị đỏ bừng bừng, hừ hừ hai tiếng.
Người phụ nữ duy nhất trong nhóm đứng dậy, chính là mẹ của Ngu Đề, con dâu của Ngu Tam, Thẩm Uyển Nguyệt. Bà có dung mạo đoan trang, chồng cũng là người phong độ tuấn tú, nên con gái sinh ra xinh xắn dễ thương là điều dễ hiểu.
Điền Nguyễn không ghét Ngu Đề, cô bé hoạt bát đáng yêu, hoàn toàn trái ngược với cái gia đình nhà họ Ngu to lớn mà ngột ngạt này.
Thẩm Uyển Nguyệt mỉm cười với Điền Nguyễn: “Cậu muốn ăn bánh ngọt không? Chị có mang bánh dâu đến.”
Điền Nguyễn nhớ lại cách xưng hô rồi lễ phép nói: “Cảm ơn chị hai.”