Sa Mỹ Quyên không cãi được nữa, chỉ có thể thở dài than thở: “Đúng là con trai lớn rồi chẳng giữ được, rơi tõm vào hố tiền mất rồi…”
“…”
Điền Nguyễn ở lại phòng bệnh cùng Sa Mỹ Quyên ăn một bữa tối thanh đạm. Không biết quản gia đã chờ ngoài cửa từ lúc nào, đợi hai mẹ con trò chuyện xong thì mới bước vào, mặt mày tươi rói: “Chào bà Sa, tôi họ Vương, là quản gia nhà họ Ngu. Cậu Ngu đã dặn tôi thuê hộ lý riêng cho bà, từ nay về sau mỗi bữa ăn sẽ có đầu bếp của khách sạn năm sao đích thân đem tới.”
Sa Mỹ Quyên im lặng một lúc rồi nói: “Tôi là bệnh nhân, không phải người tàn tật.”
Quản gia vẫn ôn hòa: “Đây chỉ là để thuận tiện hơn cho việc chăm sóc bà thôi, mong bà đừng hiểu lầm.”
Sa Mỹ Quyên lạnh giọng: “Không cần đâu, tôi vẫn còn tự lo được.”
Điền Nguyễn khuyên: “Mẹ nhận đi, đây là việc nên làm của con rể.”
Sa Mỹ Quyên tuy nghèo nhưng rất có lòng tự trọng, nói: “Mẹ thật sự tự lo được.”
Điền Nguyễn không hiểu sao mẹ mình lại cứ khăng khăng như vậy, đành khuyên thêm lần nữa: “Mẹ, để mẹ ở một mình thì con không yên tâm.”
“Không phải còn có con sao?”
“Mẹ muốn con ở lại chăm mẹ?”
Sa Mỹ Quyên lập tức dè dặt: “Không được à?”
Điền Nguyễn: …
Cậu hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi cảnh mình ngủ cùng phòng với một người phụ nữ trung niên chẳng quen thuộc gì cho lắm.
Sa Mỹ Quyên dần dà lộ rõ vẻ thất vọng.
Điền Nguyễn còn đang do dự có nên dâng luôn tấm lòng già nua của mình ra không thì quản gia đã vội chen vào: “Không được đâu, cậu ấy mỗi tối đều phải ở bên cậu Ngu. Dù gì cũng mới cưới, còn đang trong giai đoạn mặn nồng thắm thiết.”
Sa Mỹ Quyên: “…”
Điền Nguyễn: “…”
Quản gia giấu tài năng, giữ kín công lao, lập tức dẫn đến một nữ hộ lý, cười mỉm chi nói: “Cậu Ngu đợi đã lâu rồi, đến cơm cũng chưa ăn. Cậu xem…”
Điền Nguyễn lạnh mặt: “Vậy tôi về trước đây.”
Sa Mỹ Quyên rưng rưng tiễn con: “Tiểu Viễn, là mẹ có lỗi với con.”
Điền Nguyễn mệt mỏi trong lòng: “Mẹ đừng nói vậy, con lo cho mẹ là chuyện nên làm.”
“Con… Con cũng đừng tham tiền quá, đến mức gϊếŧ cả chồng mình…”
“…”
Sa Mỹ Quyên nhìn con trai rời đi, trong lòng ngổn ngang trăm mối.
Tuy con không còn giận dữ nặng lời với bà như trước, nhưng cũng đã trở nên xa cách hẳn, giữa họ giờ chỉ còn lại một sợi dây tình mẫu tử mong manh.
Trong thế giới loài vật, chim con khi trưởng thành cũng phải bay đi thật xa. Sa Mỹ Quyên tự an ủi mình, ít nhất… Ít nhất nó vẫn chưa bỏ rơi bà, thế là đủ rồi.
Tính từ lúc Ngu Kinh Mặc rời bệnh viện đã gần ba tiếng trôi qua, ban đầu Điền Nguyễn còn không tin anh chưa về nhà, nhưng khi trông thấy chiếc Maybach quen thuộc đỗ ở bên ngoài, trong xe là Ngu Kinh Mặc đang ngồi ở hàng ghế bọc da thật phía sau, đôi chân dài không duỗi ra được phải hơi nhấc lên, một chiếc laptop đặt trên đầu gối, cố gắng làm việc trong tư thế chẳng mấy thoải mái.
Ngu Kinh Mặc vẫn chưa giải quyết xong công việc đã vội đến bệnh viện “thăm hỏi”, cũng coi như đã làm tròn vai trò con rể.
Điền Nguyễn ngồi xuống bên cạnh anh, còn chưa kịp nói gì đã ợ lên một cái.
“ …”
Ngu Kinh Mặc liếc qua mở miệng: “Cơm bệnh viện ăn được lắm à?”
“Cũng tạm, tôi không kén ăn.”
Khóe môi của Ngu Kinh Mặc như có như không mà cong lên, gập laptop lại, ngả lưng ra sau, dặn tài xế: “Về nhà.”
Về đến nhà họ Ngu, cả khu biệt thự rực rỡ ánh đèn, đặc biệt căn nhà chính, không gian nào cũng sáng bừng.
Vừa bước vào cửa phòng khách đã nghe tiếng cười trong trẻo của thiếu nữ, kèm theo giọng oán trách của một thiếu niên: “Ngu Đề, chú ý hình tượng chút đi.”
Cô bé mười sáu tuổi nằm vắt vẻo trên sofa, tay cầm điện thoại, cười đến mức tay chân khua loạn xạ: “Anh, anh nhìn cái video này đi, buồn cười chết mất! Há há há há!”
Chỉ đến khi Ngu Kinh Mặc vào cửa, Ngu Đề mới lập tức im lặng, ngồi thẳng lưng, nghiêm túc chào: “Chú, chú dâu, hai người cuối cùng cũng về rồi.”
Ngu Kinh Mặc vừa cởϊ áσ khoác giao cho người giúp việc, vừa hỏi: “Có chuyện gì?”
Vυ" Lưu đang tất bật dọn cơm trong bếp. Đây là thói quen khi anh về nhà, việc đầu tiên là cởϊ áσ khoác, việc thứ hai là đi rửa tay. Giờ anh đã làm xong việc đầu tiên, cả nhà lập tức vào trạng thái “chờ lệnh”.
Ngu Đề hít hít mũi, mặt mày rạng rỡ: “Có sườn xào chua ngọt đấy. À đúng rồi chú, chú cưới ba ngày rồi, hôm nay vốn là ngày ‘về nhà mẹ’, ông cố đã đợi hai người suốt một ngày trời.”
Ngu Kinh Mặc hỏi lại: “Về nhà mẹ?”
Điền Nguyễn tiếp lời: “Không phải là ngày về nhà mẹ vợ sao?”
Ngu Đề ngó hai người, cười tươi: “Hai người đều là đàn ông, về nhà ai mà chẳng giống nhau.”
Cũng đúng thật.
Nhưng Ngu Kinh Mặc chỉ thản nhiên nói: “Có thời gian sẽ về.”
Trong lòng Điền Nguyễn có chút không tình nguyện. Càng dây dưa nhiều với những người trong gia đình hào môn thì lại càng tiến gần nguy hiểm.