Chương 28

Từ thành phố Tô, anh mở rộng ra cả nước, thậm chí vươn tầm đến các quốc gia lớn trên thế giới, ở đâu cũng có sản nghiệp của nhà họ Ngu.

Bệnh viện mà Sa Mỹ Quyên đang nằm hiện tại cũng thuộc nhà họ Ngu, bảo sao bà không sững sờ.

Một ông cụ mặc áo blouse trắng bước vào. Ông gầy gò, đeo kính lão, nhưng khi trông thấy Ngu Kinh Mặc thì cung kính hẳn lên, mỉm cười: “Cậu Ngu đến rồi, có việc gì cứ dặn tôi.”

“Viện trưởng.” Ngu Kinh Mặc cũng không hề tỏ ra kiêu ngạo vì thân phận, khẽ gật đầu với ông.

“Ngài là chuyên gia hàng đầu về phẫu thuật tim, đã nhiều năm không trực tiếp mổ… Không biết có thể vì mẹ vợ của tôi mà phá lệ một lần không?”

Viện trưởng liếc nhìn Sa Mỹ Quyên, hỏi: “Là vị này sao?”

“Đúng vậy.”

“Ấy, tôi già rồi, sợ tay không còn vững. Hay là để học trò tôi là Tiểu Trương đảm nhận, cậu ấy cũng đã cầm dao mổ bốn, năm năm rồi.”

“Tiểu Trương vẫn còn trẻ, nhìn khắp cả nước, khó có ai tay nghề vững như ngài.”

Viện trưởng thở dài: “Nếu cậu Ngu đã đích thân yêu cầu, tôi đành phá lệ một lần vậy.”

“Cảm ơn ngài.” Ngu Kinh Mặc nói: “Nếu thiết bị trong bệnh viện có cái nào đã cũ, cứ mạnh dạn thay mới.”

Viện trưởng lập tức rạng rỡ hẳn, vui vẻ đáp: “Tốt quá!”

Mọi chuyện tạm thời được sắp xếp ổn thỏa, viện trưởng cùng Sa Mỹ Quyên trò chuyện vài câu, hỏi thăm tình hình bệnh rồi dịu giọng an ủi: “Bà Sa yên tâm, ca mổ này không khó đâu.”

Sa Mỹ Quyên cảm ơn liên hồi.

“Muốn cảm ơn thì phải cảm ơn vì bà có được một chàng rể tốt.”

Sa Mỹ Quyên: "..."

Viện trưởng đi khỏi, chỉ còn lại mấy người trong phòng bệnh, bầu không khí trở nên lặng ngắt và ngột ngạt.

Ngu Kinh Mặc là người nắm quyền của nhà họ Ngu, cũng là người điều hành Tập đoàn Đông Thanh, dù xuất hiện ở bất kỳ đâu hay gặp bất kỳ tình huống nào trong xã hội, anh cũng luôn biết cách ứng phó, không bao giờ lúng túng. Nhưng khi phải đối mặt với “người trong nhà”, anh lại chẳng thể dùng lý trí để đoán được suy nghĩ của họ.

Không nghi ngờ gì, Sa Mỹ Quyên rất ghét anh, điều này nằm trong dự đoán của Ngu Kinh Mặc và anh cũng chẳng quan tâm.

Chính vì không quan tâm nên giọng anh vẫn thản nhiên: “Mẹ vợ muốn có cháu trai đúng không? Ở đây có sẵn rồi. Ngu Thương, chào bà ngoại đi.”

Khóe mắt của Ngu Thương co giật, miễn cưỡng bước lên, đối mặt với người phụ nữ đang nằm trên giường bệnh, lạnh nhạt gọi một tiếng: “Bà ngoại, chào bà.”

Tự dưng xuất hiện thêm một cậu cháu mười bảy tuổi khiến Sa Mỹ Quyên sững sờ hoàn toàn. Bà đưa tay run rẩy chỉ vào Ngu Thương, ấp úng: “Cậu, các cậu…”

“Là con nuôi.” Điền Nguyễn kịp thời chen vào, sợ mẹ mình bị sốc mà ngất xỉu ngay tại chỗ.

Sa Mỹ Quyên thở dốc một hơi, mệt mỏi đến mức không còn hơi sức mà nói thêm gì, chỉ xua tay: “Mấy người đi đi.”

Ngu Kinh Mặc dứt khoát đáp: “Tạm biệt.” Rồi anh quay đầu bỏ đi.

Ngu Thương cũng lễ phép: “Bà ngoại, cháu chào bà.”

Trong phòng bệnh chỉ còn lại hai mẹ con.

Sa Mỹ Quyên nhìn con trai, giọng yếu ớt hỏi: “Tiểu Viễn, có phải vì tiền chữa bệnh cho mẹ nên con mới chịu lấy anh ấy không?”

Điền Nguyễn cười khẽ: “Cũng có phần như vậy. Nhưng lý do quan trọng hơn là con thích người có tiền.”

Sa Mỹ Quyên lặng đi, sau một lúc lâu mới nghẹn ngào nói: “Tiểu Viễn, mẹ không muốn con phải thiệt thòi chính mình. Mẹ không chữa bệnh nữa. Chỉ cần con sống bình an, vui vẻ cả đời thì mẹ đã mãn nguyện rồi.”

Lời này nếu là Điền Viễn thật sự nghe được thì hắc chắn sẽ dựng tóc gáy vì giận, nhưng Điền Nguyễn chỉ biết bất lực: “Mẹ à, mẹ nghĩ mẹ chết rồi thì con sẽ vui được sao?”

Sa Mỹ Quyên rưng rưng: “Nhưng mẹ cũng không muốn con phải ép mình chịu đựng.”

Điền Nguyễn nói thật: “Con đâu có chịu đựng gì đâu, con đang vui mà. Ngu Kinh Mặc ngoài chuyện lớn tuổi hơn con một chút, thì ngoại hình, vóc dáng, gia thế, có chỗ nào không thuộc hàng xuất sắc?”

Sa Mỹ Quyên cứng họng. Điều kiện của Ngu Kinh Mặc đúng là cả đời bà cũng không dám mơ tới.

Nhưng bà vẫn lo lắng: "Con à, người ta giàu không thôi thì chưa đủ, quan trọng nhất vẫn là nhân cách.”

Điền Nguyễn nghĩ một lúc rồi nói thật: “Tuy anh ấy hơi lạnh lùng, nhưng chưa từng lớn tiếng với con, đối xử cũng… Coi như tử tế, tôn trọng lẫn nhau.”

“Tôn trọng thôi thì ích gì, phải sẵn sàng tiêu tiền vì con, sẵn sàng bỏ công sức vì con mới đáng.”

Không có bà mẹ vợ nào thấy con rể hoàn hảo tuyệt đối, dù có tốt cách mấy cũng soi ra được chỗ không vừa mắt.

“Anh ấy đặt may cho con rất nhiều quần áo, mỗi bộ đều trên mười triệu.”

“Anh ta lớn hơn con mười tuổi đấy.”

“Nhưng vẻ ngoài không khác biệt mấy, anh ấy nhìn qua chỉ tầm hai mươi lăm thôi.”

“Còn có con trai lớn chừng đó, con với con trai của anh ấy cũng gần bằng tuổi nhau.”

“Con trai lớn thì càng tốt, có thể sớm hiếu thảo với con.”