Chương 25

Điền Nguyễn lập tức thay đổi sắc mặt, hoảng hốt lắc đầu: “Sofa cũng không được, phòng làm việc cũng không được, phòng tắm… Cũng, cũng không được!”

Ngu Kinh Mặc giơ tay xoa trán, nơi mạch máu đang giật giật không ngừng. Mấy ngón tay dài khẽ vuốt qua một lọn tóc rơi xuống, động tác có vẻ tùy ý, mà khóe môi hơi cong lại hiện lên chút giễu cợt: “Nhìn thì ngây thơ mà hiểu cũng nhiều đấy.”

Điền Nguyễn: “…”

“Đừng có nghĩ mấy thứ bừa bãi đó.” Ngu Kinh Mặc liếc mắt đánh giá Điền Nguyễn, giọng điệu thản nhiên: “Cũng đừng suy nghĩ linh tinh, tôi chẳng hứng thú với loại người phẳng như bàn giặt.”

Điền Nguyễn: “…”

So với “bàn giặt” thì đúng là quá phũ rồi.

Ngu Kinh Mặc nói xong ung dung đứng dậy, chậm rãi lên lầu.

Điền Nguyễn theo sau, bực đến mức muốn bốc khói: “Tôi để anh vui vẻ, chẳng lẽ không tính là biểu hiện lòng biết ơn sao?”

“Sao cơ?” Ngu Kinh Mặc chậm lại một bước, nghiêng mặt liếc cậu một cái.

Điền Nguyễn đứng dưới chân cầu thang, ngẩng đầu nhìn lên, nói rành rọt: “Tôi bị anh làm nhục đến mức không còn mặt mũi nào nữa.”

Ngu Kinh Mặc khẽ cong môi, gương mặt xưa nay luôn điềm tĩnh vậy mà hiện rõ vẻ hứng thú lạ thường, không nói thêm gì, chỉ quay người lên lầu: “Được rồi.”

Điền Nguyễn càng thấy tức anh ách.

Ngu Kinh Mặc đúng là loại người coi việc cười nhạo người khác là thú vui trong đời.

Dù miệng nói vậy, nhưng đã là việc Ngu Kinh Mặc đồng ý, thông thường đều sẽ có kết quả rõ ràng trong thời gian rất ngắn.

Chiều hôm sau, một chiếc Ferrari màu vàng chói lọi ngầu lòi đến đón Điền Nguyễn. Xe sang chạy trên đường cứ như xe riêng dẫn đầu, xe cộ xung quanh đều tự giác tránh xa, khiến Điền Nguyễn thực sự cảm nhận được cái gọi là “cả con đường đều là của nhà mình”.

Cho đến khi xe lái vào cổng bệnh viện, trong lòng Điền Nguyễn chợt hiểu ra: “Anh Ngu tìm được mẹ tôi rồi?”

Người tài xế lái thay hôm đó là con trai của tài xế lâu năm nhà họ Ngu. Suốt cả chặng đường hắn nói khá nhiều chuyện mà Điền Nguyễn đều làm ngơ. Lúc này thấy cậu chủ động mở lời, lập tức nở nụ cười thân thiện mang đậm phong cách của người làm trong biệt thự: “Vâng, ngài Ngu thương phu nhân lắm đấy.”

Điền Nguyễn: “…”

Quả nhiên đúng là không nên để ý.

Đám nhân vật này trong nguyên tác thậm chí còn chẳng tính là pháo hôi, có người sống vô cùng thong dong, chủ yếu chỉ để phối hợp tung hứng, dù có nói mấy câu động trời động đất thì cũng chẳng ai cảm thấy kỳ quặc.

Bước vào tòa nhà khu nội trú, Điền Nguyễn đã chuẩn bị sẵn tâm lý, sẵn sàng diễn một màn “mẹ hiền con hiếu” cho trọn vai.

Thang máy chạy thẳng lên tầng mười hai, cậu liếc nhìn bảng sơ đồ bên trong, tầng mười hai là khu chuyên khoa phẫu thuật tim, bên dưới lần lượt là da liễu, hậu môn trực tràng…

Ra khỏi thang máy, cái điện thoại cùi bắp của Điền Nguyễn cuối cùng cũng bắt được tín hiệu, WeChat lập tức bật ra tin nhắn từ Ngu Kinh Mặc: “Tầng 12, phòng 1209.”

Ảnh đại diện của Ngu Kinh Mặc chính là logo tập đoàn nhà họ Ngu: Một con chim ưng Hải Đông Thanh dũng mãnh dang cánh bay vυ"t.

Còn ảnh đại diện WeChat của Điền Nguyễn thì là một tấm selfie hậu kỳ “mỹ nhân hóa”: mắt to, cằm nhọn, môi hồng chúm chím, trông cứ như xà tinh chuyển thế.

Dĩ nhiên là do Điền Viễn chụp.

Điền Nguyễn nhắn lại: “Vâng, cảm ơn anh.”

Ngu Kinh Mặc không trả lời nữa.

Điền Nguyễn vào phần cài đặt, chỉnh lại ảnh đại diện của mình, tiện thể nhìn thấy cái tên nick WeChat, Mạch thượng hoa nở, công tử vô song.

Gương mặt của cậu tối sầm.

Vừa rồi Ngu Kinh Mặc là nhìn thấy cậu dùng cái tên này nhắn tin cho anh sao?

Cậu vội vàng đổi lại tên, đơn giản là “Điền Nguyễn”. Biết đâu Ngu Kinh Mặc sẽ nghĩ cậu chỉ trượt tay gõ nhầm.

Sau đó là đến ảnh đại diện, cậu đảo mắt nhìn quanh, đi tới bên cửa sổ, ngẩng đầu chụp một đám mây trên trời.

Bầu trời xanh trong, mây trắng muốt, trông giống như kẹo bông gòn. Điền Nguyễn rất hài lòng, cất điện thoại rồi bắt đầu đi tìm phòng bệnh 1209.

Lúc ấy là ba giờ rưỡi chiều, bệnh nhân ngủ trưa đã lần lượt tỉnh lại, người đến thăm ra vào liên tục. Thi thoảng có tiếng nức nở vang lên từ một phòng nào đó, các y tá vội vàng đẩy xe thuốc đi qua hành lang.

Điền Nguyễn đến trước cửa phòng bệnh 1209, cửa chỉ khép hờ để tiện cho nhân viên y tế qua lại.

Cậu đẩy cửa bước vào, đây là một phòng bệnh đơn.

Một người phụ nữ mặc bộ đồ bệnh nhân sọc xanh trắng nằm trên giường, chính là người mà trên danh nghĩa được gọi là mẹ của cậu.

"Tiểu Viễn?"

Sa Mỹ Quyên trông tái nhợt, nhưng vừa thấy con trai, gương mặt bà lập tức nở nụ cười mừng rỡ. Khóe mắt chồng chất nếp nhăn, song vẫn có thể nhận ra bà từng là một người phụ nữ rất đẹp. Chỉ tiếc nhan sắc ấy đã héo tàn rất nhanh, chẳng được ai nâng niu chăm sóc.

Điền Nguyễn bước đến trước mặt bà, trong lòng dâng lên một cảm giác lạ lùng. Cậu không có mấy tình cảm, nhưng vẫn gọi người phụ nữ xa lạ ấy một tiếng: "Mẹ, mẹ thấy đỡ hơn chút nào chưa?"