Cảm xúc vừa được uốn nắn, cậu lập tức khẽ gọi: “Anh Ngu…”
Ngu Kinh Mặc ngẩng lên, khẽ nhíu mày: “Dâu tây ngon đến phát khóc à?”
Cậu con trai tiện nghi chỉ liếc qua một cái, vẻ mặt đầy khinh bỉ.
Điền Nguyễn chớp “đôi mắt ngập nước”, cắn răng móc ra toàn bộ kỹ năng diễn xuất tích góp cả đời: “Anh Ngu, thực ra tôi đã lừa anh… Tôi kết hôn với anh… Thật ra là vì tiền thuốc men của mẹ tôi.”
Mặt Ngu Kinh Mặc không thay đổi biểu cảm: “Cần bao nhiêu?”
“Anh nghe tôi nói hết đã. Mẹ tôi giờ đang bị Triệu Thuyên bắt giữ. Hắn ép tôi đánh cắp hợp đồng trong máy tính của anh. Nếu không sẽ gϊếŧ bà ấy.”
“Triệu Thuyên?” Ngu Kinh Mặc nhíu mày, trong một lúc chưa nghĩ ra đó là ai.
Ngu Thương, người đã ở cạnh Ngu Kinh Mặc bao năm, thấm nhuần không ít kiến thức thương trường, lập tức nhỏ giọng nhắc: “Chủ nhà máy nhựa ở Tây Thành. Hồi trước từng hợp tác với công ty mỹ phẩm nhà mình về bao bì. Năm ngoái bị phát hiện ăn bớt nguyên liệu, kiểm định không đạt nên đã chấm dứt hợp đồng.”
Lúc này Ngu Kinh Mặc mới nhớ ra được chút ít: “Triệu Thuyên bắt cóc mẹ cậu?”
Điền Nguyễn: “Vâng.”
“Nhưng nhìn cậu chẳng giống đang buồn chút nào.”
“Tôi là đang lo lắng.” Điền Nguyễn chớp mắt thêm vài cái, tiếc rằng thuốc nhỏ mắt đã chảy hết rồi.
Ngu Kinh Mặc cầm điện thoại lên, định gọi: “Mẹ cậu đang ở bệnh viện nào?”
Điền Nguyễn: “Bị chuyển đi rồi. Giờ tôi cũng không rõ bà đang ở đâu.”
“Vậy bà ấy trước đó ở bệnh viện nào? Chuyển viện chắc chắn phải có hồ sơ.”
Điền Nguyễn khựng lại, cậu hoàn toàn không biết.
Ngu Kinh Mặc nhìn chằm chằm: “Mẹ cậu mắc bệnh gì?”
“…”
“Bà ấy tên gì?”
“…”
Lưng áo Điền Nguyễn đã ướt đẫm mồ hôi. Bị hỏi về mẹ mà ba câu chẳng trả lời nổi, chỉ có hai khả năng:
Một là cậu là đứa con bất hiếu nhất thiên hạ.
Hai là cậu là đồ giả mạo.
-
Sự im lặng đến mức ngột ngạt.
Điền Nguyễn cúi đầu, ánh mắt đảo loạn, lòng rối như tơ vò. Cậu vẫn quá hấp tấp, lẽ ra phải điều tra kỹ lưỡng mọi thứ rồi mới mở miệng nói với Ngu Kinh Mặc.
Giờ thì hay rồi, chưa rửa được oan đã biến thành nghi phạm chính.
“Ngay cả tên mẹ mình cậu cũng không biết à?” Ngu Thương ngạc nhiên hỏi.
Điền Nguyễn bị hỏi đến ngẩn ngơ, phản xạ ngược lại: “Cậu biết chắc?”
Ngu Thương: “Sao tôi biết được.”
Điền Nguyễn lập tức nhận ra vấn đề, đầu óc xoay nhanh, cố gắng tự giải thích: “Ba mẹ tôi ly hôn từ sớm, tôi với mẹ cũng không thân thiết, để tôi về lật lại sổ hộ khẩu xem sao…”
Tìm đủ cách xoay tiền chữa bệnh cho mẹ là lòng hiếu thảo lớn nhất của Điền Viễn. Dù chưa từng cảm nhận được tình thân đúng nghĩa, nhưng cậu vẫn thấy đó là sợi dây gắn bó ít ỏi mà Điền Viễn không thể buông tay. Cậu không muốn phụ lòng mẹ.
“Mẹ cậu tên Sa Mỹ Quyên.” Ngu Kinh Mặc chợt lên tiếng.
Anh đã điều tra rõ ràng về thân thế của Điền Viễn từ lâu, cũng đoán được việc đối phương tiếp cận mình phần nào là vì chi phí điều trị.
Ánh mắt Điền Nguyễn lộ rõ vẻ kinh ngạc, sau đó dần dần suy ngẫm mà lạnh sống lưng. Ngu Kinh Mặc là người thế nào chứ, làm gì có chuyện trước khi kết hôn lại không điều tra rõ ràng về hoàn cảnh của người sẽ cưới?
Ngu Kinh Mặc chịu lấy Điền Viễn, e rằng cũng chỉ vì cho rằng Điền Viễn ít ra vẫn còn chút lòng hiếu thảo.
Vậy mà giờ đây đến cả chút lòng hiếu thảo ấy cũng bị chính Điền Nguyễn phủi sạch.
Lòng cậu nguội lạnh như tro tàn: “Tôi…”
Ngu Kinh Mặc nhìn Điền Nguyễn lại bắt đầu run rẩy, chỉ thấy buồn cười, nhưng trên mặt vẫn thản nhiên: “Cậu đã mở lời thì tôi sẽ cho cậu một kết cục khiến cậu hài lòng.”
Điền Nguyễn nghĩ ngợi ngổn ngang, cuối cùng cũng chỉ nói một câu: “Cảm ơn anh, anh Ngu.”
“Cảm ơn ngoài miệng là vô dụng nhất.”
Điền Nguyễn giọng yếu ớt: “Vậy... Ý anh là?”
“Tự cậu hiểu. Tôi không thích ép buộc ai phải làm điều gì.”
Điền Nguyễn nghĩ tới nghĩ lui, một luồng ớn lạnh bỗng lan khắp sống lưng, lông tơ dựng hết cả lên. Ý của Ngu Kinh Mặc chẳng lẽ là… Muốn cậu... Lấy thân báo đáp?
Không thể nào! Ngàn vạn lần không thể nào!
Chỉ cần chưa thi đại học, Điền Nguyễn vẫn tự coi mình là một học sinh cấp ba. Chuyện kết hôn đã quá đột ngột rồi, lại còn phải ngủ với người ta… Cho dù người đó là Ngu Kinh Mặc thì cũng không được.
Huống hồ… Cậu vẫn còn nhỏ. Ít nhất cũng phải đợi thêm hai năm nữa, trưởng thành hơn một chút…
Nghĩ tới đây, gò má Điền Nguyễn thoáng ửng đỏ, cậu túm ngón tay, lí nhí nói: “Tôi không muốn.”
“Không muốn gì cơ?” Ngu Kinh Mặc hoàn toàn không hiểu.
“Tôi không muốn… Lên giường với anh.”
Lời vừa ra khỏi miệng, vành tai Điền Nguyễn đỏ bừng như muốn chảy máu.
Ngu Kinh Mặc im lặng.
Ngu Thương lần đầu tiên bị sặc khi ăn trái cây, ho khan mấy tiếng rồi đứng phắt dậy: “Ba, hai người cứ nói chuyện, con đi làm bài tập.”
Chuyện trên giường của ba… Hắn chẳng muốn nghe chút nào.
Đợi “đứa nhỏ” rời khỏi, Ngu Kinh Mặc mới hỏi: “Tôi nói lúc nào là muốn cậu lên giường với tôi?”