Điền Nguyễn ấn nghe máy.
“Điền Nguyễn, gan cậu to lắm rồi nhỉ? Không nhớ chuyện mẹ cậu vẫn còn đang nằm viện, chờ mấy trăm triệu để chữa bệnh à? Dám tắt máy của tôi, dám chặn số tôi, cậu chán sống rồi hả?”
Điền Nguyễn thản nhiên hỏi: “Anh là ai?”
“Là tôi đây, Triệu Thuyên!” Gã đàn ông trung niên gào lên, giọng khản đặc vì tức giận: “Cậu tưởng bám được người có tiền rồi là muốn bay lên cao luôn hả? Tôi nói cho cậu biết, không có cửa đâu! Mạng của mẹ cậu đang nằm trong tay tôi đây này!”
Điền Nguyễn nghe mà như đang theo dõi một đoạn đọc rap rối rắm: “Rốt cuộc là ai với ai? Mẹ ai cơ?”
“Mẹ cậu chứ còn ai!”
“Tôi có mẹ à?”
“…” Triệu Thuyên nghẹn lời trong giây lát, rồi chửi xối xả: “Đồ khốn, cậu bám được Ngu Kinh Mặc rồi, ngay cả mẹ ruột cũng không nhận nữa hả?”
Điền Nguyễn vẫn giữ giọng thản nhiên: “Mẹ tôi nằm ở bệnh viện nào?”
“Hừ, tôi chuyển viện cho bà ta rồi.” Triệu Thuyên nhếch mép: “Chỉ cần cậu lấy trộm một bản hợp đồng trong máy tính của Ngu Kinh Mặc đưa cho tôi, tôi sẽ nói bà ta đang ở đâu.”
Một giây yên lặng.
Rồi Điền Nguyễn bật cười khẽ, như thể cuối cùng cũng xâu chuỗi được mọi chuyện: “Thì ra là vậy. Anh ép tôi ăn trộm hợp đồng, ăn trộm tài liệu, để rồi đến cuối cùng tôi chẳng có được gì.”
“Đừng nói nhảm! Cậu có làm hay không?”
“Không làm.”
“Vậy thì chờ nhặt xác mẹ cậu đi.”
“À.”
Triệu Thuyên nghẹn họng, chuyển sang gào lên: “Điền Nguyễn, đồ súc sinh! Mày nghe cho kỹ…”
Điền Nguyễn dứt khoát cúp máy, tiện tay chặn số luôn.
Cậu ngồi xuống, bình tĩnh phân tích tình hình. Nếu thân phận hiện tại của cậu thật sự có mẹ thì trong thời gian ngắn, Triệu Thuyên sẽ chưa dám ra tay. Muốn không bị hắn ta uy hϊếp mà vẫn đảm bảo tính mạng cho “mẹ Điền”, chỉ còn một cách duy nhất.
Tự thú. Khai thật sẽ được khoan hồng.
Trớ trêu thay hôm nay Ngu Kinh Mặc tăng ca đến tận bảy giờ mới về đến nhà, thức ăn vυ" Lưu nấu phải hâm lại một lần.
Chủ nhà chưa về, không ai dám động đũa. Điền Nguyễn đành bóc một quả chuối ăn lót dạ.
Mãi đến khi trong sân vang lên tiếng xe chạy qua, quản gia mới vội ra cổng đón. Điền Nguyễn nghĩ một lúc rồi cũng ra theo. Cộng thêm vài người giúp việc, cả đám người đứng chờ ở cửa trông chẳng khác gì mấy khúc gỗ bị cắm thẳng xuống nền đất.
Ngu Kinh Mặc vừa bước vào, nhíu mày: “Các người bị phạt đứng à?”
“…”
Không ai đáp.
Điền Nguyễn bước nhanh hơn quản gia nửa nhịp, tiến thẳng đến trước mặt Ngu Kinh Mặc, đưa tay định cởϊ áσ khoác cho anh.
Ngu Kinh Mặc lùi lại một bước, né tránh: “Cậu làm gì thế?”
Không biết ai trong đám giúp việc đột nhiên bật ra một tiếng “Y ~” đầy mờ ám, làn sóng hơi thở bẽn lẽn lan khắp không gian như gợn sóng nhẹ thoảng qua cửa nhà.
Quản gia quay mặt đi, những người khác cũng tự giác dời mắt.
Mi tâm Ngu Kinh Mặc hơi nhíu lại, hàng mi rũ xuống che khuất đôi mắt phượng lạnh lẽo ánh lên tia sắc bén: “Thật mất mặt mũi.”
Điền Nguyễn ngớ người: “ Anh, anh không cởϊ áσ khoác à?”
Ngu Kinh Mặc im lặng hai giây rồi nói: “Tôi đâu phải trẻ con ba tuổi.”
Hành động lấy lòng thất bại, Điền Nguyễn đành rút tay về: “Ồ…”
Thế nhưng Ngu Kinh Mặc lại bất ngờ giơ tay lên: “Nếu cậu thật sự muốn làm mấy việc kiểu đó, tôi có thể trả lương.”
Nhặt được một cơ hội làm thêm, tất nhiên Điền Nguyễn sẽ không bỏ qua. Cậu lập tức giúp anh cởϊ áσ khoác, treo gọn gàng lên giá để người giúp việc đem đi giặt khô.
Quản gia quay sang, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng: “Phu nhân giúp ông chủ cởϊ áσ tháo thắt lưng, thật là lãng mạn.”
Điền Nguyễn: “…”
Lãng mạn cái đầu ông.
Ngu Kinh Mặc rửa tay xong, vẻ mặt bình tĩnh ngồi xuống bàn ăn, cùng “vợ con” dùng bữa tối.
Ăn cơm xong, Ngu Kinh Mặc ngồi trên sofa đọc báo… Đúng vậy, chính là kiểu báo khổ lớn gần như đã biến mất. Những lúc rảnh rỗi sau giờ làm, thú vui chính của anh là đọc báo.
Giữa thời đại mạng thông tin rối ren, phức tạp, anh cần chọn lọc ra những hướng phát triển có tiềm năng nhất. Mà báo giấy, tuy lạc hậu, lại là loại hình truyền thông chân thực nhất và đó cũng là điều anh cần.
Ngu Thương ngồi một bên ăn trái cây. Trước mặt Điền Nguyễn cũng có một dĩa, cậu vừa ăn quýt vừa bất ngờ nhận ra ngọt hơn tưởng tượng rất nhiều.
Điền Nguyễn lại ăn thêm một quả dâu tây xanh to tướng, vậy mà vẫn chẳng có chút vị chua nào. Cậu gắp lên một quả màu trắng ngà, giống như loại dâu sữa, loại này thì phải chua chứ?
Thế mà vừa vào miệng lại toàn là vị béo ngậy của kem.
Không tin số phận, cậu thử tiếp một quả đỏ au, đầu lưỡi vừa chạm vào đã khiến não bộ nghi ngờ về cuộc đời: Đây là… Vị hoa hồng?
Bình thường, hễ ăn trúng loại trái cây có vị chua là nước mắt cậu sẽ lập tức tuôn rơi như suối. Nhưng dĩa trái cây tráng miệng hôm nay, cậu moi móc từng miếng mà không kiếm được lấy một chút chua, thật sự là một nước đi sai lầm.
Dẫu vậy, Điền Nguyễn cũng không hề hoảng hốt. Cậu nghiêng đầu, lén nhỏ vài giọt thuốc nhỏ mắt.