Chương 22

Vυ" Lưu biết cậu thích ăn bánh hấp nên đã đặc biệt nấu một nồi thật đầy, ngoài thịt heo và thịt bò còn có cả rau hẹ, ba loại nhân khác nhau khiến Điền Nguyễn hoàn toàn thỏa mãn với bữa ăn sáng.

Đúng là cơm nhà vẫn là ngon nhất.

Lúc ăn cậu để ý thấy hôm nay Ngu Thương ăn mặc khác mọi khi. Chiếc sơ mi trắng được khoác ngoài bằng áo len cổ chữ V màu xám xanh. Nhìn thì giống đồng phục học sinh bình thường, vậy mà khi mặc lên người hắn lại cứ như bước thẳng ra từ một trang tạp chí thời trang.

Đặc biệt sau bữa cơm, hắn còn lấy từ trên giá một chiếc áo khoác trắng kiểu Âu, trước ngực cài huy hiệu trường. Phom áo được cắt may ôm dáng, giày da cũng là hàng đặt may riêng. Cả người toát lên vẻ chỉn chu, đúng chuẩn hình mẫu “nam thần học đường” trong mấy bộ truyện tranh.

Điền Nguyễn nhìn bộ đồng phục đẹp đến mức muốn lóa mắt, ánh nhìn không dứt ra được.

Hồi cấp hai, cấp ba, cậu chỉ mặc mấy bộ đồng phục màu xanh lè, xám xịt, rộng thùng thình, bên trong còn có thể nhét thêm cái áo bông. Rộng đến nỗi có thể nhét được hai người như cậu. Món duy nhất gọi là “ôm dáng” chắc chỉ có cái áo thun mùa hè.

Điền Nguyễn ghen tị đến mức suýt rơi nước mắt.

Nếu có thể một lần được mặc bộ đồng phục như thế này, có chết cũng… Không, sống cả đời cũng không còn gì nuối tiếc.

“Nhìn cái gì mà nhìn?” Một giọng nói trầm lạnh đột ngột vang bên tai làm cậu giật nảy mình.

Điền Nguyễn sực tỉnh.

Ngu Thương quay đầu lại, ánh mắt đầy vẻ khó hiểu.

“Đi học đi.” Ngu Kinh Mặc không chút khách sáo ra lệnh.

Ngu Thương: “Dạ.”

Thấy cậu con trai “trên danh nghĩa” đã ra khỏi cửa, Điền Nguyễn vẫn không nỡ rời mắt, lại len lén nhìn thêm vài lần bộ đồng phục xinh đẹp, thanh lịch ấy.

“Đẹp không?” Ngu Kinh Mặc bước đến bên cạnh, khẽ hỏi.

Điền Nguyễn gật đầu: “Đẹp lắm.”

“Là quần áo đẹp hay người đẹp?”

“Quần áo đẹp.” Điền Nguyễn nói rồi liếc Ngu Kinh Mặc một cái: “Người… Người cũng đẹp. Dù sao cũng là con trai anh.”

Sắc mặt Ngu Kinh Mặc lạnh tanh: “Lát nữa quần áo mới của cậu sẽ được gửi tới.”

“?”

Tối hôm kia, nhà thiết kế có đầu xù như mì gói đến tận nơi thăm hỏi, mang theo nguyên một xe đồ. Vừa bước vào cửa đã hồ hởi chào mời: “Tổng giám đốc Ngu, đống này đều là tôi thiết kế suốt đêm qua đấy. Ngài và phu nhân cứ chọn thoải mái.”

Ngu Kinh Mặc dửng dưng đáp: “Anh thấy hợp thì để lại, không hợp thì biến.”

Nhà thiết kế: “…” Hắn liếc nhìn Điền Nguyễn, ánh mắt như muốn hỏi: Chồng cậu ăn nhầm thuốc rồi à?

Điền Nguyễn chẳng hiểu mô tê gì: “Anh nháy mắt với tôi làm gì?”

Nhà thiết kế gượng cười: “Ha ha, tôi bị khô mắt, xin cáo lui.”

Sau khi nhà thiết kế rút lui, để lại cả xe quần áo, trên lầu còn tạm thời mở thêm một phòng chứa đồ mới, vừa khéo đủ chỗ chứa hết. Một lúc sau, Điền Nguyễn mới kịp phản ứng, hỏi: “Đống này… Là quần áo của tôi hết hả?”

Quản gia đáp: “Vâng. Ông chủ cưng chiều cậu lắm đấy. Chỗ này mặc nửa năm cũng chưa chắc hết đâu.”

Điền Nguyễn: "…"

Điền Nguyễn chết lặng. Người có tiền… Quần áo chỉ mặc nửa năm thôi á?

Ngoài chuyện nhỏ như thế ra, cậu lại có thêm một ngày rảnh rang chẳng biết làm gì trong trang viên. Cậu đu xích đu một lát, rồi lang thang khắp nơi trong nhà chính, chỗ nào có thể ghé thăm đều đi một vòng cho biết.

Bên ngoài nhìn không ra, nhưng vào trong mới thấy nơi này rộng đến choáng ngợp. Chỉ riêng việc đi bộ khắp lượt đã ngốn mất nửa ngày. Phòng chiếu phim, phòng vẽ, phòng trà, phòng đàn piano, thậm chí còn có cả một thư viện thu nhỏ. Ở đó, cậu tìm được kha khá sách tiếng Anh bản hiếm, đọc lấy đọc để, say mê không rời mắt.

Gặp đoạn không hiểu, cậu tra từ điển có sẵn, còn lấy một quyển sổ tay để ghi chép. Cảm giác giống hệt như ngày còn đi học, bỗng dưng thấy hôm nay cũng chẳng đến mức quá buồn tẻ.

Chỉ tiếc là không có bạn học cùng.

Điền Nguyễn lật danh bạ trong điện thoại, ngoài ba mẹ ra, còn lại chỉ lác đác vài cái tên nghe không hiểu nổi như “Bánh Bao”, “Quá Chó”, “Chân Mềm Như Tôm”… Còn có một liên hệ bị ném thẳng vào danh sách chặn: “Heo Mập”.

Và duy nhất một cái tên nghiêm túc: “Ngu Kinh Mặc”, xếp ở đầu danh bạ.

Chỉ có số của Ngu Kinh Mặc là được đặt tên đàng hoàng. Không biết lúc đó Điền Nguyễn dùng tâm trạng gì để lưu lại dãy số ấy, là háo hức hay hoảng hốt? Là ôm giấc mơ về tương lai, hay chỉ là mù mờ giữa một trời u ám?

Điền Nguyễn leo lên giường anh rốt cuộc là vì tiền ư?

Tuy trong nguyên tác, Điền Nguyễn bị viết thành một nhân vật chuyên đi tìm đường chết, một quân cờ hy sinh, nhưng càng nghĩ kỹ lại càng thấy không hợp lý. Cứ như thể cậu được dựng lên chỉ để ngã gục, chỉ để bị vứt bỏ. Cái động cơ sâu xa nhất của cậu là gì, chẳng ai hay biết.

Tiếng rung vo ve vang lên, một dãy số lạ gọi đến.